TRƯỚC KHI LÀ QUÁ MUỘN...

12:21 AM |


Cảm ơn cậu. Tớ nhận ra thực sự không cần cảm giác rạo rực tình yêu như tớ nghĩ. Cảm giác yên bình bên một người cũng là yêu. Tớ sẽ không để cô ấy rời xa tớ thêm lần nào nữa...
***
Tôi 27 và độc thân. Trong khi gần hết bạn bè tôi đã có chồng và có đứa đã có tới đứa con thứ 2, tôi vẫn chọn cho mình cách sống một mình. Không phải tôi không có người yêu, tôi vẫn có anh – người mà tôi muốn lấy làm chồng và chúng tôi vẫn yêu nhau thắm thiết, chỉ là cả hai, mà nhiều hơn là phần tôi – vẫn còn chưa sẵn sàng cho hôn nhân. Anh hiểu và vẫn chấp nhận, chúng tôi sẽ kết hôn, nhưng chưa phải hôm nay, chưa phải lúc này. Tôi thường thắc mắc, không biết từ đâu, nhiều người chúng ta thường mặc định con gái nên kết hôn trước khi bước qua những năm tuổi 30, nếu không sẽ già, mất giá, ít sự lựa chọn... và đủ thứ ngớ ngẩn khác. Tôi thì không tin vào điều đó, bởi lẽ hôn nhân đâu quan trọng thời gian và cần chi tuổi tác, tôi có thể chờ tới cả những năm 40 tuổi, chỉ để gặp được người thật sự dành cho mình. Không sớm một khắc, không muộn một khắc, đúng thời điểm thích hợp, người thích hợp dành cho tôi sẽ xuất hiện trong cuộc đời. Giống như nếu tôi nghe lời giục bố mẹ mà gật đại một anh ở tuổi 24,25 để lấy làm chồng cho kịp bè kịp bạn, thì làm sao tôi gặp được anh vào lúc này, con người tuyệt vời và yêu tôi, tôi yêu hơn cả chính bản thân mình - ở những năm tuổi 27 hôm nay.
Nhưng mấy đứa bạn tôi cứ suốt ngày trêu: "Con gái qua tuổi 25 chưa lấy chồng như một cái quạt điện vào giữa mùa đông. Để đâu cũng không thấy hợp. Đến bố mẹ còn thấy chiếm chỗ trong nhà" .
Bố mẹ tôi, đặc biệt là mẹ tôi vẫn thường hay than vãn kêu tôi mau lấy chồng cho mẹ bế cháu. Về quê nghỉ hè nghỉ tết đều được hỏi: "Bao giờ lấy chồng", "đã có người yêu chưa", "Lấy chồng muộn thế có con làm sao", "Có cần cô mai mối cho không"... vân vân và hàng nghìn câu hỏi đau đầu khác.
Anh – người yêu tôi thì khi nghe ai nhắc đều phải lắc đầu cười: " Em cũng chịu, biết làm sao được. Cô ấy muốn thế cơ mà". Tôi yêu anh cũng vì thế, dù anh không hiểu nhưng anh vẫn luôn yêu và tôn trọng ý kiến của tôi. Người duy nhất hiểu và đồng tư tưởng ấy với tôi chỉ có Thúy - cô bạn gái cùng phòng của tôi – cũng 27 tuổi.
Chúng tôi quen nhau từ năm nhất đại học, và chỉ cần ít lần nói chuyện đã phát hiện ra chính là bạn tâm giao, chúng tôi lập tức thân thiết và như một cặp bài trùng. Giống nhau khá nhiều về sở thích và gần như trùng lắp về mặt tư tưởng, chúng tôi luôn cảm thấy thật thoải mái và luôn là mình khi ở bên cạnh nhau . Sau năm nhất đại học, cô ấy và tôi chuyển đến ở cùng phòng và ở cho tới tận bây giờ, những năm gần tuổi 30 – vẫn cùng nhau như thế.
Tuy cùng tư tưởng không cần thiết phải kết hôn vội giống nhau, nhưng chuyện tình của cô ấy lại là một góc trời hoàn toàn khác, chẳng giống tôi, và cũng chẳng giống rất nhiều người.
Thúy có một vị khách thường lui tới phòng tôi chơi , đó là Hùng. Tới nhiều tới nỗi tôi cũng chẳng còn coi Hùng là khách nữa, cũng chẳng bao giờ phàn nàn hay khó chịu. Tôi và Thúy có thói quen tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, và học cách chấp nhận chúng. Hai người đó là hai con người kì lạ mà tôi từng gặp trên đời. Thân thiết với nhau một cách lạ thường, dường như chẳng có chuyện gì trên đời không kể cho nhau nghe, chia sẽ với nhau gần như hết cả cuộc đời, thế mà lại không hẳn là bạn , và cũng một mực chối rằng không phải người yêu..
Giá mà là người yêu thì tốt... Thúy thường hay tặc lưỡi nói cùng tôi như thế. Thúy yêu Hùng, tôi biết... Còn Hùng thì không,.. à mà thật ra tôi cũng không rõ nữa. Dù tôi cũng thân thiết với Hùng, nhưng chẳng bao giờ hiểu nỗi trong đôi mắt Hùng đang nghĩ điều gì. Hoặc cũng có thể tôi chỉ có thể hiểu anh - người yêu của tôi, nên chẳng còn tâm trí đâu để hiểu thêm về Hùng nữa.
Mỗi người chúng ta đều có những người thích hợp dành riêng cho mình, những người sinh ra để hiểu mình hơn cả bản thân, quan tâm mình hơn chính họ. Như cách Thúy sinh ra dành cho Hùng. Đáng tiếc, Hùng chẳng bao giờ nhận ra điều đó hoặc nhận ra nhưng lại vô tình quên đi...
Hùng cũng là bạn đại học của chúng tôi, lại ở cùng quê với Thúy.. Họ thân nhau từ những năm cuối đại học. Hùng bước vào cuộc đời Thúy và mặc nhiên trở thành mối tình đầu và kéo dài cho tới tận bây giờ. Đáng tiếc chỉ là một mối tình đơn phương...
Ngày đầu tiên nghe Thúy tâm sự về chuyện tình với Hùng, tôi đã không tin.
Tôi không tin trên đời con người ta có thể chờ đợi nhau lâu đến thế. Tình yêu với tôi, vốn dĩ phải từ hai phía.Yêu đơn phương không phải là sai, người thứ 3 không phải là sai. Bởi tình yêu chân thành, mặc nhiên luôn đúng. Thế nhưng những mối tình như thế, chỉ như những vết dao cứa vào tim, ngay cả khi nở nụ cười cũng làm lòng nhức nhối. Và thường khi đủ tỉnh táo, đủ mệt mỏi để dừng lại, chúng ta đã chẳng còn là mình. Cuộc tình không được đáp trả mãi sẽ làm ta mang những vết thương một đời không lành sẹo và nhói lên thi thoảng - trong cả những phút hạnh phúc sau này của cuộc đời. Thế nên nếu là yêu đơn phương tôi sẽ dừng lại, và nếu là người thứ 3, tôi sẽ từ bỏ...
Thúy thì nghĩ hoàn toàn khác. Cô ấy yêu Hùng, nên sẵn sàng chờ đợi. Tôi hỏi Thúy chờ đợi điều gì, chờ đợi lời đáp trả sao... Thúy thường trầm tư. Không hẳn là chờ đợi một lời đáp trả hay chờ đợi người đó quay lại bên mình, Thúy bảo rằng cô ấy chỉ chờ cho đến khi lòng hết xao xuyến, hết chông chênh, và cũng là lúc trái tim hết yêu, hết nhớ... Rồi sẽ nhẹ nhàng an lòng mà từ bỏ. Tôi chỉ biết lắc đầu.. lúc đó rồi sẽ là bao giờ, bao lâu...
Hùng là một con người tốt,theo con mắt của Thúy và cả của tôi. Ở tuổi 27, chúng tôi đã chẳng còn xao động vì những chàng trai đẹp trai phong độ, galang hay tương tự thế... Chúng tôi cũng chẳng đổ mình chạy theo những tình yêu cuồng nhiệt, những lời yêu có cánh ngọt ngào như những năm ngốc nghếch tuổi 19,20. Khi những suy nghĩ đã già dặn đi cùng năm tháng, thì đôi mắt khi nhìn một người con trai cũng thay đổi dần. Lần đầu gặp Hùng, tôi hiểu vì sao Thúy lại yêu Hùng lâu đến thế. Anh không phải quá đẹp trai, ăn nói cũng không hẳn có duyên hay hài hước, chỉ là ở anh toát ra một vẻ chín chắn và hấp dẫn lạ lùng. Mọi thứ ở anh đều nằm ở mức bình thường, thế nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn lại có cảm giác anh luôn đặc biệt.
Hùng biết Thúy yêu anh. Thúy cũng từng nói với anh điều đó nhiều lần, Hùng cũng nhiều lần từ chối. Những câu chuyện như thế, thường kết thúc bằng cách cả hai bước ra khỏi cuộc đời nhau, rồi quên nhau, rồi yêu người khác... Thế mà họ thì không. Anh quen với một Thúy yêu anh, Thúy quen với một anh cùng những lời từ chối. Khi biết chẳng thể bước cùng nhau tiếp, và cùng không thể dừng lại, thì họ cứ để mặc cho mọi chuyện diễn ra theo cách mà nó muốn. Rồi mọi chuyện sẽ ổn, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. Ngày tháng qua, Hùng và Thúy vẫn cứ tiếp tục kể cho nhau nghe về mọi thứ trong đời, coi nhau như những người bạn tâm tình, quan tâm nhau rất nhiều, vui buồn cùng nhau – dù không là yêu.
Tôi từng hỏi Hùng, vì sao không yêu Thúy? . Anh cười. Anh bảo rằng anh đã có lần thử cố, mà chẳng có cảm giác rạo rực tình yêu khi bên cạnh Thúy, chỉ là cảm giác thân thuộc và muốn sẻ chia cùng nhau những chuyện mỗi ngày. Anh cũng chưa bao giờ có cảm giác mong mỏi hay nhớ nhung, vì Thúy luôn cứ ở bên anh như thế, như một lẽ dĩ nhiên trong đời. Tôi lại hỏi Hùng, thế vì sao không rời xa Thúy, anh lại trầm ngâm. Anh bảo rằng anh cũng không biết nữa, anh cứ luôn có cảm giác chỉ Thúy mới có thể hiểu nổi mình, và chỉ Thúy mới cho anh cảm giác yên bình – dù không là yêu. Tôi và ngay cả chính anh, đều nghĩ rằng anh ích kỷ, duy mỗi Thúy là không bao giờ nghĩ thế...
Bên Thúy, có bao nhiêu những kẻ si tình. Thế nhưng đôi mắt Thúy chẳng bao giờ nhìn lấy một lần, mà chỉ chăm chăm hướng về anh, mối tình đơn phương. Tôi không gọi nó là yêu, tôi gọi nó là khờ dại.
Còn Hùng thì khác, từ ngày quen Thúy, anh đã đi qua bao nhiêu mối tình. Anh tốt, anh hiền lành, anh chín chắn, nhưng anh lại dễ yêu. Điều duy nhất làm tôi không chấp nhận được ở anh, chính là tính cách đa tình. Không giống như người yêu của tôi- một kẻ nhiều lúc cục mịch và chỉ biết đến một người, Hùng dễ bước vào tình yêu với những người con gái khác - bởi anh là một kẻ Nhân Mã quá điển hình. Và những lần Hùng yêu một ai đó, dù Thúy chẳng nói ra, nhưng tôi biết cô ấy rất buồn.
Chúng tôi thường kéo nhau đi ăn đủ thứ trên đời những lần như thế. Hà Nội có những quán cóc nào ngon, tôi và Thúy đều không bỏ sót. Thất tình thực ra không đáng buồn. Thất tình và thiếu tiền mới đáng buồn. Chúng tôi đã 27, đã có công việc ổn định cho chính mình, đã có thể kiếm tiền để thoải mái ăn uống, mua sắm và chăm sóc bố mẹ.
Càng lớn càng không thể phủ nhận giá trị của đồng tiền. Dù tiền không thể mua được tất cả mọi thứ, như tình yêu, nhưng ít nhất nó có thể mua được nhiều thứ khác để chúng tôi quên đi nỗi buồn của mình, quên đi nỗi buồn bị thất tình và bị bỏ rơi.. Có tiền và tiêu chúng là cách tốt nhất để làm vui chính mình, khi những kẻ khác bỏ chúng ta mà đi, khi mà tình yêu cũng chẳng còn thiết tha với mình thêm nữa..
Hùng và Thúy đều đã là những người trưởng thành, tuy nhiên tôi luôn thấy họ như những người con nít mang thân hình người lớn. Ở ngoài chín chắn bao nhiêu, thì khi bên cạnh nhau họ lại trẻ con bấy nhiêu. Thúy thì tôi còn có thể hiểu, nhưng nếu nhìn vào Hùng, chẳng bao giờ tôi có thể nghĩ một người như anh, có những lúc trẻ con đến vậy. Cả hai vẫn cãi nhau xoành xoạch cả ngày như cơm bữa, có khi vì những lý do không đâu vào đâu.
" Cậu bảo đưa tôi đi coi phim cơ mà. Ngồi ở nhà gặm ngô luộc là coi phim à. Ngồi ở nhà nói chuyện với cậu là coi phim à" - Tiếng Thúy lanh lảnh, tôi ngồi giặt đồ trong nhà tắm cũng thấy buồn cười
" Mắt mũi có bị làm sao không, không thấy mưa bão đó à. Xem phim gì trời này hả"
" Mưa thế chứ bão cũng phải đi xem. Cậu mà hứa với mấy em người yêu của cậu thì cậu có thất hứa như với tôi đâu"
" Thế mà cũng so sánh cho được. Người yêu tôi có thất hứa cũng chẳng rú ầm ĩ lên như bà"
" Về, Về luôn. Khỏi phim ảnh. Tôi với cái Nhung tự đi xem được – Thúy nói với vào với tôi, tay đẩy Hùng ra cửa, hai người chỉ còn thiếu nước đập nhau dập đầu ra đấy.–Từ nay bà còn thấy tôi tiếp người này nữa thì bà giết tôi luôn đi"
Tôi mà giết Thúy theo kiểu Thúy bảo ấy chắc cũng được cả trăm lần. Ngày nào cũng ầm ĩ, thế mà ngày hôm sau lại như chưa có chuyện gì. Đúng là hai kẻ kỳ quặc, thế cho nên họ mới hợp nhau – có lẽ thế. Thúy vẫn là người cùng Hùng đi chơi thường xuyên, lâu lâu lại đi mua cả đồ cho cô người yêu của Hùng nữa. Hùng cứ yêu những cô bé ít tuổi hơn, đều trẻ con và ngây ngô. Tôi không thể nói Hùng không thật lòng. Với mỗi mối tình, anh luôn có những rung động thật và yêu là thật. Nhưng rồi cứ chia tay, có thể là hiểu nhầm, có thể là chán nản... những mối tình cứ đến rồi cứ vội vã ra đi. Hùng nhiều khi cũng không thể tin mình đã từng yêu nhiều đến thế. Sau mỗi mối tình qua tháng năm, Hùng cứ trầm lặng hơn, còn Thúy thì có nhiều vết thương lòng hơn nữa. Cái cảm giác nghe tin Hùng có người yêu mới không còn bàng hoàng đớn đau như trước, mà chỉ là cảm giác bình tĩnh và chấp nhận trong lặng lẽ. Con người ta khi qua đi những năm ngô nghê đầu tuổi 20, cách đón nhận niềm vui và nỗi buồn đều khác. Tuổi 27, nỗi buồn thường chẳng còn biểu hiện nhiều qua những giọt nước mắt, mà thường ở những phút trầm mặc suy tư. Ta học cách quen với chúng, chấp nhận chúng và sống cùng với chúng, giấu thật sâu trong tâm khảm chẳng để chúng một lần hiện hữu ra ngoài..
Tôi thì chẳng sâu sắc hay có thể chịu đựng được nhiều như Thúy,thế nên tôi tin rằng nó là kẻ dở hơi. Trước khi yêu ai đó, thì tốt nhất nên yêu chính mình trước đã. Tôi và Thúy vẫn hay nói chuyện thẳng ruột ngựa với nhau:
- Mày không có lòng tự trọng hả. Đi với cái thằng đã có người yêu, thay người yêu suốt như nó mà không thấy tủi thân hả. Là tao thì tao đã bỏ từ lâu lắm rồi. Đồ dở hơi!
- Anh ấy trừ việc đa tình thì cũng tốt mà. Mà tao có theo đuổi ảnh nữa đâu, giờ là chuyển sang giai đoạn " kệ nó" rồi - Thúy nói, mặt vẫn hớn hở, không có chút buồn nào. Như tôi nói đó, nó đã sang thời kì quá quen với nỗi buồn thường trực đó
- Đồ dở hơi – Tôi lắc đầu
- Cũng chẳng dở hơi bằng mày. Yêu nhau gần chết ra đấy còn không chịu cưới. Không giữ anh yêu cho chặt mà cưới luôn đi ,cẩn thận tao cua mất bây giờ
- Đấy, nhường đấy. Vẫn còn nguyên tem nguyên kiện, tao chưa làm xây xước tí gì đâu. Mày mà bỏ được hắn ta mà yêu anh yêu của tao thì đã tốt
- Ừ, công nhận. Chẳng hiểu sao mãi không bỏ được.haizz
Thôi thôi, thế là tôi cũng chịu, chẳng thể cải tạo thêm cái não mờ mịt mù quáng của Thúy thêm được nữa, đành kệ nó. Cái tội cũng là để người ta biết mình yêu họ quá nhiều, nên họ lại thờ ơ. Đời vẫn thế đấy. Hùng chắc cũng vậy. Con người vẫn thường vô tâm với những người yêu họ, bởi họ nghĩ rằng người đó chắc chẳng bao giờ bỏ họ mà đi....
Năm tháng cứ qua dần, thế mà Thúy vẫn yêu Hùng như thế, có vẻ như chẳng thay đổi đi chút nào, có thay đổi cũng là sâu sắc thêm. Hùng vẫn thân Thúy, nhưng luôn chỉ dừng lại là bạn bè. Tôi chưa bao giờ một lần thấy Thúy nhắc tới một người con trai nào khác, trừ Hùng, cho tới sáng cuối tuần hôm đó.
Tôi đang ngồi làm việc, còn Hùng tới chơi - đang ngồi cắt vỏ bí cho Thúy nấu ăn , thì Thúy có điện thoại. Là của một chàng trai nào đó. Lần đầu tiên nghe giọng Thúy nói chuyện nhẹ nhàng và ngọt ngào phát sợ, tôi và Hùng đều giật mình. Nói chuyện với nhau tầm 20 phút rồi mới tắt, quay lại thì Thúy chỉ có thể thấy đôi mắt hình dấu chẩm hỏi to đùng của tôi và Hùng đang nhìn Thúy rồi quay sang nhìn nhau, bàng hoàng. Tôi dừng máy tính, Hùng dừng sự tập trung từ quả bí, cả hai thảng thốt đồng thanh.
" Ai đấy"– 4 con mắt đầy đa nghi nhìn nhau. Lần đầu tiên tôi thấy tôi và Hùng có những phút cùng tư tưởng với nhau đến thế
"Ai đâu, anh bạn ở công ty thôi. Làm gì dữ vậy" Thúy ấp úng chối.
Thế nhưng trước khi bắt đầu nói, Thúy hẳn cũng tự hiểu được nó sẽ chẳng bao giờ giấu được gì khi đứng trước Hùng và tôi. Mỗi người vài câu, câu chuyện dần dà trở nên hết bề chối cãi. Suy luận từ những giả thiết cho để ra kết quả thì thật khó, nhưng khi đã cho kết quả, thì việc ngẫm lại chứng cứ lại thật là việc đơn giản biết bao. Những câu chuyện chẳng đâu vào đâu, bỗng đều trở thành những mối nối liên kết với nhau chặt chẽ. Tôi và Hùng như những chiếc máy, liên tục đưa ra lí lẽ, chẳng kịp để Thúy nói lời nào
- Chả trách cả tuần nay thấy đêm nào cũng nhắn tin, rồi nằm cười rúc rích ( thật ra tôi cũng không chắc là Thúy có cười không, nhưng mà cứ nói thế)
- Mấy hôm trước tớ rủ đi xem phim thì chối đây đẩy, trước giờ thì đòi đi suốt ngày. Nhắn tin nhiều lúc lại còn không trả lời mới sợ - Hùng bồi thêm
- Mấy hôm nay đi làm ăn bận đẹp dữ dội, hóa ra có anh nào để ý ở công ty. Nó vừa mới mua mấy thỏi son mới đấy, ra là thế... - Tôi lại tiếp
- Đấy. Nó đi với tớ với cậu thì có bao giờ nó thèm trang điểm gì đâu. Cầm điện thoại lên thì nói như tát nước, thế mà hôm nay nói chuyện dịu dàng thấy ớn... - Hùng lại bắt đầu
Thúy càng chối, câu chuyện lại càng được dẫn lên tới đỉnh điểm của nghi ngờ. Chính trị một lúc không được, chỉ khi tôi chuyển sang biện pháp vũ trang chọc lét thì Thúy mới chịu khai ra sự thật.
Đó là một chàng trai mới chuyển từ Huế ra công tác được vài tuần và sẽ ở lại đây thêm một tháng nữa khi dự án xong xuôi. Theo lời Thúy kể, anh ta cũng khá bảnh trai và tốt tính, nói chuyện rất có duyên.Thúy cho tôi xem ảnh trên facebook, thì không phải là khá bảnh trai, mà là rất bảnh trai. Khuôn mặt rất hiền, lại có chút gì rất uyên bác. Ngồi làm việc ngay bên cạnh Thúy, và anh ta đã ngỏ lời mời Thúy đi công viên trò chơi vào chủ nhật tuần này.
" Thế đã đồng ý chưa" - Hùng hỏi, đúng ngay điều tôi đang nghĩ. Thúy từ trước tới giờ cũng nhận được bao nhiều lời mời, nhưng chưa một lần tôi thấy Thúy đồng ý đi chơi cùng ai. Mọi mối quan hệ đều dừng lại ở bạn bè và đồng nghiệp, chỉ vì mối tình đơn phương khờ dại.
" Rồi. Tớ lỡ đồng ý rồi" – Thúy lại ấp úng.
Tôi và Hùng té ngửa. Chẳng biết là thật hay đùa. Nhưng tôi cũng mừng, cuối cùng Thúy đã để cho một người bắt đầu bước vào trái tim mình. Mối tình ngốc ngếch một phía đó, cũng đã đến lúc nên dừng lại đi thôi. Chỉ một giây thôi, chẳng biết có phải tôi quá nhạy cảm hay không, tôi thấy một sự thất vọng hiện lên trong đôi mắt Hùng. Nhưng chỉ một thoáng rất nhỏ, Hùng lại như chẳng hề quan tâm, tay lại bắt đầu tập trung vào quả bí đang gọt dở.
Tôi nghe Hùng lẩm bẩm : " Biết người ta thế nào mà đã nhận đi chơi cùng. Công viên trò chơi có gì hay đâu chứ, mời đi hẹn hò mà đi công viên trò chơi" .
Thúy lườm sang: " Không phải hẹn hò, anh ấy không có ý gì đâu. Mà Ít ra cũng còn hay hơn mấy cái công viên không có trò chơi, toàn ngồi xem chó đi dạo mà ông hay dẫn tôi đi cả tỷ lần"
" Vâng, chưa gì đã bênh chằm chặp. Anh ấy thì tốt rồi" – Hùng nói bâng quơ, còn Thúy thì giơ bàn tay lên dọa nạt. Và lại ầm ĩ, lại cãi nhau.
Hùng về một lúc, trời bỗng đổ cơn mưa. Hà Nội mùa này vẫn thế, những cơn mưa cứ bất chợt vào những lúc tối trời, và dai dẳng cho tới tận sáng mai. Tôi đã xong công việc và lên giường nằm, Thúy thì đã nằm từ một lúc lâu mà chưa ngủ. Cả hai chúng tôi có rất nhiều sở thích giống nhau, như việc nằm im và nghe cơm mưa vỗ tí tách ngoài hè. Khi nghe tiếng mưa, lòng thường dâng lên những cảm xúc kì lạ. Chúng tôi bật một bài hát về mưa, và im nghe lòng mình sóng sánh chao đảo theo từng lời bài hát...
" Ngày nắng về trên lối xưa, phố yêu anh chờ
Chuyện tình yêu, ngỡ như không cách xa bao giờ
Ngày gió tàn theo nỗi thương nhớ, mưa rơi cứ rơi hoài..
Cho lòng ai buồn, chợt xa cách xa mây ngàn...."
Tôi và Thúy thích bài hát ấy, bởi nó thường cho chúng tôi những cảm xúc thật khó nói thành lời. Không hiểu vì sao, tôi luôn thấy lời bài hát ấy buồn và da diết đến kì lạ. Mỗi lần nghe bài hát đó, tôi thường nghĩ về anh. Đêm nay khi ca khúc ấy hòa trong tiếng mưa, tôi thấy lòng chợt cô đơn chênh vênh đến vô cùng.Tôi nhớ anh, nhớ những mùa mưa qua ướt nụ cười anh. Bỗng nhiên sợ một ngày cách xa anh, một ngày tình yêu không còn nữa. Cái giá của Hạnh phúc chính là sự ràng buộc. Cái giá của tự do chính là cô đơn. Có lẽ nào đã đến lúc tôi chán chường sự tự do một mình ấy, muốn được ràng buộc cuộc đời cùng anh, trong cái gọi là Hạnh phúc...
Thúy cũng lặng lẽ. Chắc đang nghĩ về Hùng. Những đêm mưa buồn như thế, con người ta thường tự làm mình nhói lòng bằng cách đào bới những tâm sự, những kỉ niệm và những nỗi đau từ sâu con tim tưởng đã phải quên đi. Có những mối nhân duyên chẳng thể lại gần cũng chẳng thể rời xa, chẳng thể nắm giữ mà không sao buông bỏ. Nó cứ nằm ở đấy, ở sâu trong tâm hồn. Và chỉ cần một phút yếu lòng thôi, nó lại cào xé ruột gan và làm trái tim ứa máu...
Thúy quay sang tôi:
- Này. có khi nào tao nên rời xa Hùng không nhỉ ?
- Dở hơi. Mày nên hỏi câu này từ vài năm trước mới phải.
- Không, ý tao là rời xa Hùng để xem anh ấy có yêu tao không thôi. Thật ra lúc chiều tao nói dối mày, tao chưa đồng ý đi chơi cùng anh ở công ty ấy. Thử nói thế xem Hùng có biểu hiện gì không, nhưng lại chẳng thấy gì. Tao định thử một lần. Nếu Hùng nhận ra anh ấy yêu tao thì tốt quá, còn không thì..
- Còn không thì làm sao??
- Còn không thì tao sẽ từ bỏ. Tao từng tin là mình có thể đợi suốt đời, nhưng chắc là tao chẳng thể làm điều đó...
Tôi trầm ngâm. Ừ , có lẽ nên thế một lần. Những mối quan hệ không rõ ràng, rồi cũng đến lúc nên từ bỏ và quên đi. " Mày cứ làm đi, nhưng nói được thì làm được đấy" - Tôi bảo Thúy, rồi lại nhắm mắt, nghe tiếng mưa đêm. Cơn mưa thêm nặng hạt, lòng tôi và Thúy cũng càng thêm quay quắt
Những ngày sau đó, Thúy bắt đầu thực hiện kế hoạch, với tôi là đồng phạm. Những lần hẹn với Hùng đều thưa dần rồi vắng hẳn, Thúy bận rộn với việc đi làm và những lần đi chơi cùng chàng trai Huế mới quen. Thật ra cùng anh chàng đó đi chơi cũng chỉ một đôi lần, nhưng những lần chỉ cần bước ra khỏi nhà và đi đâu đó, khi Hùng gọi hỏi, đều nhận được câu trả lời là đang cùng chàng trai kia. Xem phim, rồi rạp xiếc, rồi công viên... đủ những nơi Thúy nói, đều là những nơi hai người trước kia từng tới. Chỉ là Hùng chẳng bao giờ để ý, còn Thúy thì lại chẳng bao giờ quên. Có những hôm chúng tôi cùng nhau đi dạo trong công viên, khi mà Thúy vẫn nói dối Hùng rằng đang đi cùng người đó, tôi thấy mắt Thúy đều ướt nước. Những ngày không gặp, chẳng tin nhắn mỗi đêm, chẳng có những cuộc điện thoại chỉ để kể những điều vụn vặt, tôi biết trái tim Thúy như tan vỡ. Tôi thương Thúy, và cũng tự cảm thấy bản thân mình thật hạnh phúc khi bên cạnh mình vẫn còn có anh. Anh vẫn ở đó, chia sẻ cùng tôi bao niềm vui, và những lần nước mắt rơi, anh chẳng bao giờ để tôi phải một mình.
Những ngày này, nhiều lúc nhắn tin cho Thúy mà chẳng thấy hồi âm, Hùng thường liên lạc với tôi. Hùng chẳng dám hỏi thẳng rằng Thúy đang làm gì, với ai, như thế nào... mà chỉ hỏi bâng quơ vài câu về tôi, về những chuyện vụn vặt trong phòng. Tôi biết anh muốn hỏi về Thúy, nên kể cho anh. Trong lời kể, vẫn có yếu tố bịa đặt nằm trong kế hoạch, về những cuộc đi chơi của Thúy và hàng ngàn điều khác để có thể khiến anh ghen. Anh im lặng mỗi lúc như thế, tôi cũng chẳng hiểu trong anh đang suy nghĩ điều gì. Khi gọi điện nghe Thúy kể về anh chàng mới, anh cũng thường chúc mừng, và còn nhiệt tình chỉ thêm những chỗ mới để đi chơi. Cả hai đều cười, nhưng nụ cười chẳng còn tươi như trước nữa... Anh và Thúy như có bức tường vô hình ngăn giữa, chẳng ai muốn bước thêm một bước , và rồi đều chọn cách lặng im...
Sau hai tuần, công ty Thúy có một đợt cử nhân viên vào Huế để làm dự án, dự án kéo dài tầm một năm. Thúy nói với tôi rằng, cô ấy muốn đi.
" Vậy còn kế hoạch thì sao" – tôi hỏi
Thúy cười buồn. " Chúng mình thật ngốc, từ đầu vốn đã không nên bắt đầu kế hoạch đó. Bởi dù bắt đầu hay không, kết quả vẫn không có gì thay đổi. Với anh ấy, mình chỉ vẫn là một người bạn không thể nào hơn" . Đôi mắt Thúy long lanh, một hạt nước mắt rơi ròng trên má. Đã lâu lắm rồi, tôi mới thấy một giọt nước mắt chẳng bị giữ trong hàng mi long lanh nữa, mà cứ để mặc rơi...
Chẳng hiểu vì sao, ngay lúc đó, tôi lại muốn níu thêm chút hi vọng cho mối tình ngốc ngếch khờ dại đó. Một lần cuối cùng nữa, thêm một lần này nữa, nếu Hùng vẫn thế, thì dừng lại thôi.
Quán cà phê chiều chủ nhật, tôi và Hùng đang ngồi, chờ Thúy và chàng trai mới. Hôm nay, sau khi kể hết cho anh chàng kia về kế hoạch bao lâu nay, cậu ta đã đồng ý cùng Thúy tới đây, diễn nốt màn kịch đang dang dở này. Hi vọng sẽ là một kết thúc không thê thảm như tôi và Thúy vẫn lo sợ trong đầu.
Nhưng thôi, dù kết thúc là gì, thử một lần vẫn còn hơn để cả đời nuối tiếc
Thế mà, dù có hi vọng bao nhiêu, mọi điều vẫn thế. Thúy và cậu ta dù có ngồi cười nói bao nhiêu, kể bao nhiêu chuyện, Hùng vẫn nhiệt tình hưởng ứng. Nụ cười vẫn thường trực trên môi anh, chỉ có lòng tôi và Thúy là tiu nghỉu. Thế là hết hi vọng, anh còn chẳng buồn ghen nữa, anh mừng cho hạnh phúc của Thúy, nghĩa là lòng cũng chẳng hề yêu. Người ta nói khi yêu, ta hạnh phúc khi nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc. Tôi thì thấy rằng điều đó mãi chỉ là lý thuyết suông. Người ta chỉ hạnh phúc khi thấy người mình yêu hạnh phúc bên mình.
Đến khi sắp ra về, Thúy nói rằng sắp vào Huế công tác một năm, đôi mắt Hùng mới thảng thốt.
" Một năm à"
"Ừ, một năm". Chàng trai kia đáp thay lời Thúy
Hùng im lặng, từ đó cho tới lúc ra về chẳng thêm một lời nào . Hùng chở tôi về, còn Thúy và người đó phải đến công ty có việc. Trên đoạn đường về, không khí thật nặng nề. Lần đầu tiên tôi thấy Hùng buồn đến thế. Khi về, tôi nhắn tin cho Hùng: " Đừng để tới khi để người đó ra đi, thì mới biết họ quan trọng với mình đến thế nào. Nếu Thúy là người quan trọng với Hùng, thì hãy giữ cô ấy lại"
Rất lâu sau, tôi thấy Hùng trả lời: " Nếu cô ấy đã có nơi hạnh phúc hơn khi ở bên cạnh tớ, thì tớ nên để cô ấy ra đi. Vì ngay cả tớ cũng chẳng hiểu tình cảm trong mình là gì... "
Thôi, thế là những nỗ lực cuối cùng cũng đã chẳng còn ý nghĩa, Hùng vẫn chẳng hề đổi ý. Tôi chán nản nhắn lại cho Hùng : " Cậu sẽ không hối hận chứ" , nhưng Hùng chẳng trả lời..
Một lúc lâu sau, tôi thấy Facebook của Hùng cập nhật một dòng trạng thái:
" Chúng ta không sợ bóng đêm mà chỉ sợ những gì ẩn sâu trong chúng. Chúng ta không sợ độ cao mà chỉ sợ ngã đau.
Cũng như thế, chúng ta không sợ yêu, mà chị sợ những gì mất đi khi tình yêu ấy không còn nữa"
Tôi không hiểu...
Thúy trở về phòng một lúc lâu sau với khuôn mặt buồn rười rượi. Quyết định buông bỏ mối tình đã ôm ấp bao năm, chẳng phải là điều dễ dàng gì. Tôi cũng im lặng, chẳng biết lựa lời nào để động viên hay an ủi thêm nữa. Có nhiều lúc cứ phải để buồn thôi. Chẳng buồn ăn uống gì, Thúy lên giường và nhắm mắt đi ngủ. Nhưng chẳng thể ngủ, hai hàng nước mắt cứ rơi ào ạt sang hai bên ướt nhòe mái tóc. Không thành tiếng, không nức nở. Thúy mím chặt môi, để những dòng nước mặn vội vã kéo đi bao nỗi buồn chua chát trong lòng. Khóc thành tiếng sẽ làm nỗi buồn ta vơi đi, còn khóc trong câm lặng sẽ làm nỗi buồn càng in hằn vết sâu thêm nữa.
Sáng hôm sau, tôi và Thúy đều xin nghỉ làm một ngày, và lang thang cùng nhau hết mấy quán kem, quán chè trên phố. Ngày mai, Thúy sẽ đi công tác ở Huế. Thay đổi không khí ít ngày cũng tốt. Tạm thời rời xa nơi có quá nhiều kỉ niệm buồn, tâm hồn sẽ thoải mái hơn. Tôi và Thúy ngồi kể lại những chuyện trong suốt bao năm, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến Hùng... Có một mảng kí ức, đã đến lúc để lùi dần vào quá khứ..
Trước khi đi, Thúy chia sẽ một dòng trạng thái . " Rồi sẽ đến lúc ta nhận ra, người có thể đi cùng ta suốt cuộc đời không phải là người ta yêu nhất hoặc người yêu ta nhất. Đó là người xuất hiện đúng lúc nhất khi ta cần họ trong đời. I QUIT"...
Tôi đau lòng cho Thúy. Chắc là lời cuối cho một tâm hồn mệt mỏi và bắt đầu từ bỏ thay vì bước tiếp..
Chuyến bay cất cánh lúc 4h chiều. Tôi nhắn tin cho Hùng, lòng sao nuôi chút hi vọng cuối cùng Hùng có thể níu giữ Thúy ở lại, dù biết rằng vô vọng. 5h, Hùng xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Thấy Hùng gọi cửa, lòng tôi tràn thất vọng. Giờ này Hùng còn ở đây thì thế là hết rồi.
Thế mà......... bạn có tin vào những điều kì diệu không?
Tôi tin là tôi đã thấy điều kì diệu, khi Hùng đứng trước tôi, và giơ lên một chiếc vé máy bay. Chuyến 6h sáng mai tới Huế và nở một nụ cười. Tôi tin, con người ta sẽ bị cảm hóa bởi những yêu thương thật lòng. Tôi tin, con người ta có thể nhận ra người mà họ cần nhất trong cuộc đời và giữ lấy họ cho mình khi chưa quá muộn. Tôi tin, rằng những hi vọng và yêu thương khi trao về ai đó bằng cả tấm lòng mình, sẽ được đền đáp một cách xứng đáng... Họ đã làm tôi tin
Hùng nhìn tôi, nở nụ cười : "Cảm ơn cậu. Tớ nhận ra thực sự không cần cảm giác rạo rực tình yêu như tớ nghĩ. Cảm giác yên bình bên một người cũng là yêu. Tớ sẽ không để cô ấy rời xa tớ thêm lần nào nữa..."
Hùng vẫy tay chào tôi, và rồi cậu ấy lại cười. Tôi có thể tưởng tượng được nụ cười hạnh phúc của Thúy, khi gặp lại Hùng trong đó. Hình như Hùng vẫn nghĩ là Thúy sẽ công tác một năm ở Huế, chứ không phải là một tháng như kế hoạch mới được nhận mới đây. Chẳng biết khi nhận ra điều đó, Hùng và Thúy lại có lại ầm ĩ tiếp không. Hai kẻ suốt ngày cãi nhau như thế, cuối cùng lại chẳng thể rời nhau nửa bước. Thật may, Hùng đã nắm kịp bàn tay ấy, trước khi quá muộn trong đời.
Còn tôi, và anh. Chắc cũng đã đến lúc bắt đầu một trang mới của cuộc đời. Kết hôn, buộc đời anh vào đời tôi, và chấm dứt những tháng ngày tự do. Hay nói đúng hơn là chấm dứt những tháng ngày tự do một mình để cùng tự do bên nhau. Bắt đầu nhé anh... Tôi thích những cái kết có hậu, trước khi mọi chuyện là quá muộn... J
Bỗng lại nhớ bài thơ Thúy vẫn thường ghi trong cuốn sổ...
"Hết tháng Tư rồi anh biết không
Trời vẫn nắng vẫn xanh với những hoàng hôn hồng nhỏ xuống
Vậy là cuối cùng em đã tìm thấy anh – điều em muốn
Giữ anh bên em trước khi quá muộn trong đời"
Read more…

DẪU KHÔNG ĐI ĐẾN CUỐI CON ĐƯỜNG

12:20 AM |


Em phải nói với anh gì đây anh. Nói với anh là giờ em đang thích một người khác. Nói với anh là em nghĩ đến người đó nhiều hơn anh. Nói với anh là em đang dần quên anh và nhớ đến một người khác nhiều hơn nhớ anh à...
***
dau-khong-di-den-cuoi-con-duong
Hai giờ chiều, anh đang nằm cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp như con sâu lười nhác không chịu chui ra khỏi cái kén vậy. Tiếng điện thoại reo lên những hồi chuông ngay bên tai anh. Anh mơ màng, khua khua chiếc điện thoại, cầm trên tay. Nheo mắt nhìn xem ai gọi anh vào giờ nay. Là điện thoại của cô, người mà bốn năm nay anh vẫn lưu trong danh bạ với hai từ mà anh cho là ý nghĩa nhất cuộc đời của một người đàn ông: "vợ yêu". Anh ngạc nhiêu vì từ khi anh và cô xa nhau tới giờ rất hiếm khi cô gọi cho anh vào giờ này, dù đó có là ngày chủ nhật như hôm nay. Anh cầm điện thoại, bước ra khỏi phòng. Ánh nắng của ngày đông làm da anh khô rát khiến anh tỉnh táo hơn. Anh nở một nụ cười tươi như ánh nắng ngày hôm nay vậy.
- Alo. . . Anh cố làm ra cái giọng ểu oải nhất có thể như đang muốn nhận lại từ cô những gì yêu thương, ngọt ngào nhất.
- Chồng ơi! Em say rồi.
Cô cũng trẻ con không kém. Giọng cô như một đứa trẻ con bị đau đang muốn nhận được muôn vàn yêu thương từ anh. Cô luôn vậy, luôn làm cho anh cảm thấy yêu và được yêu. Anh hạnh phúc vì điều đó. Nhưng anh lấy lại giọng, bình thản nói với cô.
- Lại đi tiếp khách với cơ quan à.
- Chồng ơi! Em xin lỗi. Em xin lỗi.
- Biết thế thì uống ít thôi chứ. Anh có nhiều lỗi đâu mà suốt ngày cho em xin.
Anh biết cô cũng không thích mỗi lần phải đi tiếp khách như thế này. Cô không uống được nhiều mà lần nào đi cô cũng phải uống. Nhưng biết làm sao được, công việc đòi hỏi phải thế. Một nhân viên mới của văn phòng huyện ủy cô thường xuyên phải cùng với các anh chị trong văn phòng đi tiếp các đoàn khách trên tỉnh về thăm và kiểm tra. Nhiều khi những lần đi thực tế dưới các xã cũng phải như vậy. Trên miền sơn cước này mời nhau chén rượu là thể hiện lòng hiếu khách của người dân nơi đây nên khó có thể từ chối. Cô lại là người mloiws nên không thể trốn tránh được. Anh hiểu và thương cô nhiều hơn. Nên thi thoảng gọi điện anh cũng chỉ nhắc nhở cô uống ít thôi. Anh lo cho sức khỏe của cô. Và anh nghĩ con gái thường xuyên tiếp khách, uống rượu như thế cũng không được hay.
- Em muốn . . . nói với anh chuyện này
- Vợ nói đi.
- Em . . .
- Em nói đi. Đừng làm anh hồi hộp thế chứ. Hay bảo anh cưới hihihi. . .
- Thôi không có gì. Thế anh đang làm gì?
Với sự nhạy cảm của mình, anh biết được có chuyện gì đó cô muốn nói với anh. Anh hỏi lại cô.
- Em nói đi?
- Nói gì anh?
- Thì cái em đang định nói.
- Không có gì cả đâu. Anh ngủ tiếp đi. Em phải vào tiếp khách tiếp rồi mọi người đang gọi.
- Với anh mà còn úp mở thế à. Nói anh xem nào.
- Em phải nói với anh gì đây anh. Nói với anh là giờ em đang thích một người khác. Nói với anh là em nghĩ đến người đó nhiều hơn anh. Nói với anh là em đang dần quên anh và nhớ đến một người khác nhiều hơn nhớ anh à.
Đầu dây bên kia không còn là giọng nói nhẹ nhàng và ngân dài nữa. Những gì cô nói ra mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Dường như cô đã lấy hết can đảm của mình để thối ra những lời chắc nịch như vậy. Anh cảm nhận được có chuyện gì đó đang xảy ra nhưng anh không nghĩ rằng cô sẽ nói với anh những lời này. Đến khi nghe những lời này từ cô anh cũng không thể nào tin được. Anh như chết đứng. Từng lời cô nói anh nghe rõ một một, anh nhận thức được rất rõ những điều cô nói không chỉ bằng tai, đi vào não bộ mà còn cảm nhận bằng cả con tim. Chính anh cũng đang không biết chuyện gì đang xảy ra. Anh không còn biết được bầu trời lúc đấy như thế nào. Anh chỉ cảm thấy một màu xám xịt trước mắt anh, miệng anh cứng lại, cổ họng anh khô khốc và đắng ngắt. Ngực anh như có một vật gì đè nặng lên làm anh không thể nào thở được. Bức tường phía sau lưng anh là cái duy nhất giúp anh không ngã quỵ. Đầu dây bên kia, cô cũng im lặng. Tiếng xin lỗi, xin lỗi được lặp đi lặp lại của cô làm anh trở về với thực tại. Anh không biết nước mắt của mình rơi tự khi nào. Lấy hết bình tĩnh anh mới có thể nói lên được:
- Em nói tiếp đi.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng. Anh nhắc lại trong tiếng nấc nghẹn:
- Em nói tiếp đi.
- Em xin lỗi. Nhưng tình yêu em dành cho anh không còn như trước nữa. Bây giờ trong em đã có người khác.
Câu nói này của cô lại khiến tim anh quặn đau hơn, khiến cho nước mắt anh rơi nhanh hơn, nhiều hơn. Anh luôn yêu cô, luôn tin tưởng tình yêu của anh và cô sẽ có một cái kết đẹp sau bốn năm gắn bó. Dù xa cách nhưng anh càng yêu cô nhiều hơn. Mới xa nhau gần năm tháng mà mọi chuyện đã trở nên như vậy sao. Thời gian gần đây anh và cô ít gọi điện, nhắn tin với nhau hơn, nhưng anh nghĩ đó là do cả hai đều bận công việc. Vậy mà tại giây phút này đây cô lại nói những lời này với anh. Giờ anh mới hiểu bị phụ bạc đau đớn thế nào. Anh nói từng câu rời rạc trong nước mắt vì những cơn nấc nghẹn:
- Giờ em tính sao?
- Em yêu anh? Nhưng tình yêu của em không đủ lớn. Buông tay em ra đi anh.
Những lời cô nói với anh cứ như những liều thuốc độc đang phá đi tâm can anh, như con dao đâm vào anh từng nhát một. Đau đớn là thứ mà anh có thể cảm nhận rõ nhất lúc này. Ngoài đau đớn ra anh không còn biết được những gì đang diễn ra xung quanh anh.
- Em suy nghĩ kỹ chưa?
- Thôi em say quá rồi. Anh xem như em chưa nói gì nhé. Quên chuyện này đi. Em phải vào rồi. Khách đang chờ.
Câu nói vừa dứt, cô vội vàng tắt máy. Anh không muốn mọi chuyện kết thúc như vậy. Anh không muốn mất cô. Anh không nghĩ tình cảm bốn năm qua giữa anh và cô lại chỉ như một giấc mơ. Bất chợt một trong hai người tỉnh giấc thì mọi thứ trở về thực tại với con số không. Họ chẳng là gì của nhau cả. Anh hoang mang, lo lắng sẽ mất cô. Nếu là giấc mơ xin hãy cho anh ngủ mải, ngủ mải. Anh muốn biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Có phải cô sợ anh và cô không đến được với nhau? Có phải cô sợ khoảng cách 300km giữa anh và cô? Có phải cô đã có người khác? Anh suy nghĩ một lúc rồi gọi lại cho cô.
- Đấy có phải sự thật không. Em muốn buông tay anh thật sao?
- Em không muốn lừa dối anh. Đó là sự thật, buông tay đi anh nhé. Như vậy sẽ tốt hơn cho cả anh và em.
- Em suy nghĩ lại đi. Tình cảm bốn năm qua chỉ như thế thôi sao. Nói chia tay là chia tay sao. Coi như anh chưa nghe thấy em nói gì hết? Em suy nghĩ lại đi rồi hãy trả lời anh. Cuối tuần sau nhé. Em suy nghĩ lại đi cuối tuần sau trả lời anh. Được chứ.
Anh đang muốn níu kéo một cuộc tình đã hết hay anh vẫn đang cố bám víu lấy một chút niềm tin vào tình yêu mà cô dành cho anh.
- Không cần đâu anh. Em suy nghĩ kỹ rồi mới nói chuyện này với anh. Hãy buông tay em đi. Hãy hận em, ghét em thật nhiều vào.
- Làm sao anh có thể hận em được, hận em chỉ làm cho anh nhớ em nhiều hơn thôi, yêu em nhiều hơn thôi. Anh xin em, hãy nghĩ lại đi. Em không tìm được ai vừa ngoan, vừa hiền, vừa đẹp trai, lại yêu em nhiều như anh đâu.
Anh vừa nói, vừa cười trong nước mắt. Đó là câu nói mà anh vẫn thường nói cho cô nghe khi hai người ân ái bên nhau. Những lúc như vậy cô lại tựa sát vào anh và ôm anh thật chặt như muốn anh là của riêng cô.
- Anh biết em là người không dễ gì thay đổi quyết định mà. Em buông tay. Em không muốn lừa dối anh và càng không muốn có lỗi với người em đang quen. Thế nhé anh.
Đầu dây bên kia tắt máy. Anh thẩn thờ buông điện thoại xuống. Trước mặt anh chỉ còn là những mảng nhạt nhòa. Tim anh đau đớn, nước mắt vẫn cứ rơi theo những cờn nấc dài. Một lúc sau, anh hít những hơi thở thật dài và rồi trở vào phòng. Anh đang cố để thôi những cơn nấc nghẹn, để nước mắt thôi đừng rơi. Anh không muốn Nguyên - đứa bạn cùng phòng của anh biết chuyện và càng không muốn bạn anh nhìn thấy bộ dạng thê thảm của anh.
Một lúc sau anh bước vào phòng. Ngồi xuống chiếc máy tính như không có chuyện gì xảy ra. Bật máy tính lên, anh vào trang mp3.vn, mở đại một abum lên. Cắm mặt vào máy tính như vẻ đang chăm chú xem một cái gì đó say sưa. Nguyên ngồi trên giường vẫn say sưa lướt face trên điện thoại mà không để ý đến đôi vai của anh đang run run. Đến giờ Nguyên đi làm, anh cũng chỉ mong đến giây phút đó để anh được sống thật với cảm xúc của mình. Anh đóng kín cửa, cuộn tròn người trong đống chăn. Tim vẫn đau nhói, nước mắt kìm nén nảy giờ cứ thế trào ra. Nhạc vẫn cứ vang lên. Rồi anh cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Lúc anh tỉnh giấc, trời cũng đã tối. Tự nhiên anh thấy sợ căn phòng này. Anh biết nếu anh còn ở trong căn phòng này một mình, anh càng thêm yếu đuối. Anh càng thấy đau đớn và nước mắt lại rơi. Anh không muốn thấy mình yêu đuối. Anh không được phép yếu đuối.
Nghĩ thế rồi anh lấy vội chiếc áo len khoác lên người và bước ra ngoài. Anh không đi xe, anh chọn cách mà anh vẫn thường làm mỗi khi có chuyện gì buồn hay có chuyện phải suy nghĩ. Đi bộ làm anh thấy tâm trí thoải mái hơn. Anh bước tưng bước chậm rãi. Anh chọn cho mình con đường dài và vắng vẻ vì anh cần sự tỉnh lặng để suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra. Thi thoảng lại có những cơn gió thổi qua làm cho đêm nay thêm giá buốt hơn. Những cơn gió mang theo cái lạnh của những ngày giữa đông đang lùa vào trong lớp áo len mỏng. Anh không khép hai vạt áo lại, để mặc cho gió thổi bay hai tà áo, mặc cho cái lạnh len lỏi qua lớp áo len mỏng vào lớp da anh tê cứng. Cái lạnh kia có thấm gì với cái giá lạnh trong tâm hồn anh lúc này. Suy nghĩ hiện lên trong đầu anh lúc này là phải gặp ngay cô để nghe trực tiếp nói ra. Bốn năm yêu nhau, có những lúc hiểu lầm nhưng chưa bao giờ anh và cô giận nhau quá hai tiếng đồng hồ, chưa bao giờ giận dỗi mà nói chia tay. Chẳng có lý do gì để cô nói lời chia tay cả. Anh không tin vào điều này. Anh nghĩ chỉ là cô suy nghĩ vu vơ thôi. Gặp nhau rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Trời đã khuya, anh cần phải về phòng, Giờ này Nguyên cũng đã đi làm về rồi. Anh không muốn bạn anh lo lắng và anh cũng cần chuẩn bị cho chuyến đi xa vào sáng mai. Về tới phòng Nguyên đã cuộn tròn trong chăn với giấc ngủ ngon lành. Nhìn vào điện thoại, đã gần sang ngày mới. Có 5 cuộc gọi nhỡ. Anh cũng chẳng quan tâm ai đã gọi anh. Anh đã mệt, đôi chân mỏi nhừ. Chẳng thèm tắm rửa, anh đặt mình xuống giường. Anh đã quá mệt mỏi. Anh không nghĩ được gì nữa và rồi anh chìm dần vào trong giấc ngủ.
Hôm sau anh bắt chuyến xe sớm nhất để lên gặp cô. Suốt bốn tiếng đồng hồ ngồi trên xe lòng anh như lửa đốt. Anh chỉ mong sao thật nhanh để đến bên cô, để nghe cô nói rằng tất cả những gì hôm qua chỉ là suy nghĩ vẩn vơ của cô mà thôi, không có chuyện gì cả. Và rồi anh và cô lại cùng nhau rong ruổi đi lên con dốc ấy nhìn ngắm cảnh hoàng hôn.
- Alo em à! Anh đang ở bến xe. Em ra đây đi.
- Anh lên đây làm gì. Anh và em đã hết rồi. Anh lên cũng chẳng làm em thay đổi quyết định đâu.
- Anh không tin những gì em nói là sự thật. Anh muốn gặp em. Muốn trực tiếp nghe em nói. Làm sao anh có thể tin được chứ.
- Anh về đi.
- Không gặp được em anh không về. Anh chờ em trước cổng bến xe nhé.
Câu nói vừa dứt anh vội vàng tắt máy như không cho cô có cơ hội để nói lời từ chối. Anh ngồi chờ đợi, trong lòng anh vẫn lo lắng cô sẽ không ra gặp anh. 30 phút, rồi một tiếng trôi đi nhưng vẫn không thấy cô đâu. Anh vẫn kiên trì ngồi đó, đưa tầm mắt ra xa, hướng mà cô vẫn thường đi tới để đón anh mỗi lần anh lên thăm cô. Chiếc xe Vision màu trắng dừng ngay trước mặt anh. Cô bước xuống xe. Người đàn ông đèo cô phóng xe đi để cô ở lại. Đó là một người đàn ông khoảng chừng 28 – 30 tuổi, khá chững chạc và đẹp trai. Cô mặc chiếc váy xòe màu xanh mà anh vẫn thường khen cô mặc rất hợp. Nhưng chiếc váy giờ cô mặc không còn ôm lấy vòng eo của cô như trước nữa. Mới hai tháng không gặp mà cô đã gầy đi nhiều.
- Có chuyện gì anh nói nhanh lên. Bạn trai em đang chờ.
- Em . . . Em muốn chia tay thật sao? Anh có phải đang mơ không ?
- Giờ em chỉ biết nói lời xin lỗi anh thôi. Tình cảm em dành cho người ấy lớn dần lúc nào em không hề hay biết. Em xin lỗi!
- Sao em lại tàn nhẫn với anh như vậy chứ. Mới hôm qua anh còn có em, vậy mà giờ đây lại như vậy sao. Làm sao anh có thể tin được? Làm sao anh có thể chấp nhận sự thật này đây? Hãy quay lại với anh đi em.
Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô. Những giọt sương đọng lại trên vai cô ướt nhòe.
- Anh yếu đuối thế này sao? Người em từng yêu yếu đuối thế này sao? Anh phải mạnh mẽ lên ngay cả khi không có em ở bên. Em không xứng với anh đâu. Anh về đi.
- Đừng làm vậy với anh mà em.
- Anh về đi. Người yêu em đang chờ. Em phải đi rồi.
Câu nói "người yêu em" làm tim anh quặn thắt. Câu nói đấy trước kia là dành cho anh cơ mà. Giờ đây có phải là anh đâu. Anh đau đớn buông cô ra. Vậy là anh đã mất cô. Giờ đây cô đã có người khác.
Cả một tuần tiếp theo với anh là những ngày dài lê thê. Anh không buồn đi dạy nữa. Mối lần lên lớp anh thường cho bon trẻ chơi nhiều hơn là học. Anh không còn tâm trí nào để truyền đạt cho bọn trẻ. Anh cáu ghắt với chúng chẳng vì lí do nào cả. Có khi anh quên cả việc lên lớp. Có hôm anh lại đến rất sớm nhưng đến nơi anh mới biết hôm nay anh không có tiết dạy. Đó là những điều mà trước đây anh chưa từng phạm phải. Một vài lần anh đã bị nhắc nhở. Hôm nay chị giám đốc lại gọi anh lên. Anh không thể mãi thế này được nữa. Anh phải lấy lại tinh thần. Anh phải làm việc. Anh không thể để mất công việc mà anh đã rất vất vả mới kiếm được. Và hơn hết anh phải làm gì đó để đẩy cô ra ngoài tâm trí của anh. Anh tự hỏi phải làm gì để không nghĩ về cô. Đúng. Phải làm gì đó để không còn thời gian nghĩ về cô nữa. Nhưng thời gian rảnh của anh lại rất nhiều. Cả tuần anh có tám tiết dạy. Tính ra anh đi làm có 12 tiếng một tuần ( tính cả thời gian anh đi đi về về). Chính vì vậy mà anh có thời gian nghĩ về cô nhiều hơn, anh đau khổ và khó khăn hơn để quên đi chuyện này. Anh phải làm cho mình bận rộn để không còn thời gian nghĩ về cô nữa.
Không như những người đán ông khác, mỗi lần thất tình họ tìm đến rượu, thuốc lá và những thứ vô bổ khác. Họ uống cho say để quên đi tất cả. Anh là người sống lý trí, anh không làm như vậy. Anh ghét rượu. Anh ghét cái vị vừa cay, vừa đắng của nó. Nghĩ đến đây anh như chợt nhớ ra điều gì đó. Ánh mắt xa xăm buồn của anh đã thú nhận anh lại nghĩ về cô. Cô cũng ghét rượu như anh. Rượu làm cho con người ta mất đi tự chủ. Anh lại nghĩ về cô, lại buồn. Anh không thể mãi như vậy được. Anh đã lên kế hoạch cho những tuần làm việc tiếp theo.
Ngoài thời gian đến trường dạy, anh sẽ đến nhà người bạn thân của mình phụ giúp bạn anh bán hàng. Hi vọng không khí ở cửa hàng tạp hóa những ngày gần tết sẽ giúp anh tốt hơn. Dường như kế hoạch của anh đã phát huy hiệu quả. Cả chân tay và đầu óc của anh lúc nào cũng phải làm việc khiến anh không còn có thời gian nghĩ về cô nữa. Tối đến, hơn 10 giờ anh mới trở về phòng, tắm giặt và dọn dẹp qua một chút sau đó anh lại chuẩn bị giáo án cho tiết dạy ngày hôm sau. Lúc anh đặt lưng lên giường là lúc anh thừa mệt để có một giấc ngủ ngon lành tới sáng. Cửa hàng tạp hóa nằm gần khu sinh viên ở nên khá đông khách. Những hôm cuối tuần anh đến làm cả ngày phụ giúp bạn. Anh gặp gỡ và trò chuyện với một vài người khách quen. Anh cười nhiều hơn với khách hàng nhưng đó không phải là nụ cười tỏa nắng trước kia nữa. Anh cũng đã chú tâm hơn với công việc chính của mình và tìm lại được niềm vui với công việc dạy dỗ trẻ con. Một niềm vui trong công việc khiến anh tự hào vì không phải người đàn ông nào cũng có được. Niềm vui của một thầy giáo dạy mầm non. Công việc mà khi anh nói ra ai cũng tỏ vẻ nghi ngờ. Đúng. Anh là giáo viên dạy Kỹ Năng Sống cho học sinh mầm non. Anh bắt tay vào soạn giáo án, chuẩn bị bài tập cho bọn trẻ, lên mạng tìn thêm thông tin, . . Anh rất thích trẻ con chính vì vậy mà anh không thấy áp lực với công việc của mình. Trái lại anh thấy vui vì mỗi lần đến trường bọn trẻ lại chạy ra nhốn nháo: Thấy Khôi. Thầy Khôi. Đưa thì ôm cố, đứa thì ôm chân. Cảnh tượng đấy khiến anh nghĩ đến cảnh các bạn trẻ thời nay bắt gặp thần tượng của mình vậy. Chính sự hồn nhiên đến đáng yêu của những đứa trẻ đã làm anh vui trở lại.
Bốn tháng trôi đi chậm rãi như chú rùa bé nhỏ cõng trên lưng chiếc mai khổng lồ vậy.. Công việc ở cửa hàng tạp hóa cũng cho anh thêm một khoản thu nhập. Anh thấy thấy vui vì điều đó. Anh suy nghĩ nhiều hơn về bản thân và về những gì đã qua. Anh không muốn ở lại đây nữa, bởi vì ở nơi đây chẳng còn gì để anh phải lưu luyến. Nơi đây với anh chỉ còn là niềm đau khi góc phố nào, con đường nào cũng gắn với hình bóng của cô. Anh cần phải xa nơi này tìm kiếm một nơi nào đó yên bình hơn. Anh làm đơn đăng ký tham gia chương trình tình nguyện ở các tỉnh miền núi khó khăn theo một chương trình của chính phủ. Bạn bè và người thân của anh hết lời khuyên ngăn nhưng với bản tính của anh thì chẳng thể nào thay đổi được quyết định của anh. Ngay cả thằng bạn thân từ thời còn cởi truồng của anh cũng không hiểu sao anh lại quyết định như vậy.
- Khôi à. Mày suy nghĩ kỹ chứa. Năm năm đấy, không phải mấy tháng hay một năm đâu.
- Mày luôn hiểu tao nhất cơ mà Nguyên.
- Nếu chỉ là vì một người con gái thì có đáng để mày làm như vậy không? Mày làm tao thất vọng quá Khôi ạ.
- Chỉ là một phần thôi. Tao muốn thay đổi. Tao muốn làm một việc gì đấy có ý nghĩa Nguyên ạ.
- Bao nhiêu người muốn ở lại thành phố này, còn mày mày lại chọn cách ra đi tới vùng núi xa xôi là sao ?
- Tuổi trẻ phải trải nghiệm và cống hiến chứ. (Anh cười thật tươi như muốn nói với bạn anh rằng anh sẽ không bao giờ hối hận với quyết định của anh).
Đành thua cuộc trước Khôi. Nguyên chỉ còn biết dặn dò, động viên bạn mình hãy cố gắng. Hai người cũng chẳng còn có nhiều cớ hội để ngồi cùng nhau nhâm nhi café vào mỗi dịp cuối tuần như thế này nữa. Tuy ở cùng nhau nhưng công việc của Nguyên khá bận rộn. Chỉ có những ngày cuối tuần Nguyên mới có thời gian dành cho mình.
Sau một tháng chờ đợi cuối cùng hồ sơ của anh được thông qua. Giờ anh chỉ còn việc chờ xem anh sẽ được phân đi đâu. Trong thời gian chờ đợi anh đi tìm cho mình một vài quyển sách để đọc. Anh đã tìm cho mình được 2 cuốn sách mà anh rất ưng ý: " Lễ hội truyền thống các dân tộc Việt Nam - các tỉnh phía Bắc" và quyển " Văn hóa Việt Nam truyền thống". Anh nghĩ rằng nó sẽ giúp ích cho anh trong công việc sắp tới. Hai tuần sau anh đã nhận được địa điểm công tác và thời gian bắt đầu nhận việc. Niềm vui đến với anh nhưng không trọn vẹn như anh mong muốn. Điều anh lo lắng cuối cùng cũng xảy ra. Anh được xắp xếp về huyện nơi mà cô đang công tác. Nhưng biết làm sao được đây khi anh đã ký vào bản cam kết và cả hợp đồng rồi. Trước khi lên đường, anh về nhà chơi và ăn bữa cơm chia tay cùng gia đình và những người bạn của anh. Nói là vậy chứ đó cũng là một dịp để bạn bè lâu lâu gặp mặt, hàn huyên.
Một ngày vui và bận rộn kết thúc bằng cảnh anh đang nằm lăn lóc trên giường và nồng nặc mùi rượu. Dù không thích tụ tập rượu chè nhưng ngày hôm nay anh đã uống khá nhiều. dù vậy cũng không đủ để anh quên đi mọi thứ. Khi say anh mới nhận ra một điều, rượu không là cho người ta quên đi hết sự đời như người ta vẫn nói. Rượu càng làm cho người ta nhờ rõ hơn mà thôi. Anh cầm điện thoại lên, nhập số điện thoại của cô. Đã bao nhiêu lần anh lặp đi lặp lại động tác ấy trong suốt thời gian qua, nhưng chưa lần nào anh có đủ dũng cảm gọi cho cô. Nhưng lần này thì khác, rượu đã làm cho anh có thêm dũng khí - đúng là một chất kích thích. Nhưng đáp lại sự chờ đợi của anh là giọng nói ngọt ngào mà chẳng mấy ai muốn nghe của cô gái bên tổng đài và kết thúc bằng tiết tút tút. Anh đã gọi biết bao nhiêu cuộc chính anh cũng không nhớ nỗi. Ngày lên đường, anh mang theo niềm trăn trở của riêng mình.
Lên đây công tác việc gặp mặt cô là điều không tránh khỏi đó là điều làm anh sợ hãi. Anh phải làm sao đây trong khi suốt sáu tháng qua anh vẫn cố quên cô. Giờ đây cô ở gần ngay bên cạnh anh, cùng làm việc trong cùng một khu nhà. Anh làm sao chịu đựng được mỗi khi nhìn thấy cô. Anh sẽ cho cô thấy rằng anh sống thật tốt hay cho cô thấy một góc khuất ở nơi anh mà bấy lâu nay anh vẫn cố cất đi cho riêng mình. Đoàn của anh có 4 người được phân lên đây công tác. Hai người là con em trong huyện, còn anh và một cô gái chạc tuổi là từ dưới xuôi lên. Đây là lần đầu tiên bọn anh chính thức gặp mặt nhau. Địa bàn công tác là một huyện miền núi còn nhiều khó khăn. Huyện mới được thành lập nên còn thiếu thốn rất nhiều về cơ sở vật chất và nhân lực. Lãnh đạo địa phương đón tiếp rất chu đáo và thân mật. Trong đoàn tiếp đón, anh gặp lại người đàn ông ấy – điều mà anh không hề nghĩ tới.
Anh cứ nghĩ rằng cô là một trong những vị lãnh đạo sẽ đón tiếp anh ở đây nhưng không phải. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho việc gặp mặt cô ngày hôm nay. Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông ấy anh không khỏi sững sờ. Dường như ai đang hút hết không khí trong căn phòng này. Anh cảm thấy ngột ngạt và khó thở. Phải rất lâu sau anh mới lấy lại được bình tĩnh. Anh đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng cô.
Người đàn ông vẫn nhìn anh từ đầu buổi đến giờ. Đôi mắt anh ta buồn lắm. Qua giới thiệu, anh được biết anh ta là Quân - làm bên Văn hóa Thông tin của huyện. Dù trong lòng không thấy thoải mái nhưng anh vẫn đáp lại ánh nhìn của Quân bằng một nụ cười và cái cúi đầu chào từ xa. Sau khi được nghe giới thiệu và trao đổi về tình hình của địa phương anh và mọi người được Quân đưa đi thăm quan một vòng các phòng ban ở đây, cũng như khu ăn ở của cán bộ. Mọi người vẫn chăm chú nghe Quân giới thiệu, còn riêng anh anh đi lui hẵn về phía sau đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh mà không thèm để tâm xem Quân đang nói gì.
Khu nhà ở của cán bộ là một dãy nhà cấp 4 lụp xụp, không khác xa lắm so với tưởng tượng của anh. Với anh như vậy là có thể sống được. Anh thích đứng ở nơi này. Ở đây anh nhìn thấy một màu xanh của những ngọn núi cao, những thung lũng. Anh hít một hơi thật sâu để xóa đi những lo lắng bồn chồn trong anh. Quân tiến lại gần anh, nói với anh gì đó rất lâu. Quân đưa anh đi đến một nơi. Chính đoạn đường này, anh và cô đã từng nắm tay nhau đi. Vẫn những bông lau như những ngọn cờ phấp phới hai bên đường mà cô vẫn thường bảo anh hái cho cô. Trên đỉnh dốc này, cô và anh đã trao nhau những nụ hôn và những lời hẹn ước. Những mảnh ký ức bấy lâu nay anh vẫn cố giấu kín giờ đây hiện lên trong anh. Những khắc khỏi trong anh giờ đây đã vỡ òa .
- Đến nơi rồi anh. Cô ấy đã ra đi được hai tháng rồi. Trước khi cô ấy mất cô ấy muốn được chôn cất tại đây. Cô ấy vẫn thường ra đây ngồi một mình. Nhiều hôm tôi thấy cô ấy ngồi đây mà khóc. Cô ấy yêu anh và nhớ về anh nhiều lắm.
Anh gục xuống trước nắm mộ, tay khẽ đặt lên tảng đá khắc tên người anh yêu như cách anh vẫn thường vuốt ve má cô trước kia vậy. Anh nghĩ rằng khi chia tay cô anh đã vượt qua giới hạn chịu đựng của mọi sự đau đớn, nhưng giờ đây anh mới biết được tận cùng của nỗi đau là gì. Nước mắt anh không rơi. Nỗi đau này với anh là quá lớn. Anh giấu những giọt nước mắt vào tận sâu trong tâm khảm. Anh không muốn cô ở dưới suối vàng nhìn thấy anh buồn và đau khổ. Cô đã vì anh mà nói lời chia tay khi biết mình bị bệnh không thể qua nỗi. Cô muốn anh nghĩ cô là là người phụ bạc mà quên cô đi. Cô muốn anh có một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng cô đâu biết rằng hạnh phúc của anh là được ở bên cô. Anh nở nụ cười với cô, và khẽ nói:
- Anh lên với em rồi đây. Giờ đây anh và em sẽ không rời xa nhau nữa.
Read more…