Quay lưng ra đi là để một khởi đầu mới.

8:05 PM |

Linh hấp tấp dắt xe máy nhào ra đường. Thành phố giờ tan tầm. Dòng người căng tràn trên các phố đổ về những ngóc ngách chật tối, lắt léo và ẩm ướt. Nó muốn phóng xe thật nhanh để gió thổi tung hết cảm giác ngột ngạt và bức bách này.

Thành phố ngột ngạt mùi khói xăng. Thành phố muốn nổ tung vì dòng người, vì ngàn vạn âm thanh cùng đua nhau tấu lên. Nó lao xe trên đường như một kẻ thèm tốc độ, thèm phá phách, thèm nghiền nát một cái gì đó. Giá như trời đừng oi ả thế mà mưa đi, giông đi, sấm chớp giật đùng đùng, mưa như quất nước vào mặt. Ngàn vạn người đi đường sẽ lao vội lên vỉa hè. Và nó sẽ thênh thang trong mưa. Những ngọn roi nước sẽ làm nó tứa máu.
Dòng người vẫn cuồn cuộn đổ về những ngóc ngách chật tối và ẩm ướt một cách trật tự. Đời vẫn trôi bình yên.
Nó mệt mỏi tấp xe vào Gió. Quán vắng heo vắng hút. Chẳng ai uống cà phê vào giờ này.Nó gọi ly café đen không đường, rồi mệt mỏi ngả người ra sau ghế, mắt lơ đễnh nhìn vào những ngọn đèn nhấp nháy xanh xanh đỏ đỏ giăng trên bụi cây.Mới đó mà đã nhanh quá 2 năm rồi, nó trưởng thành hơn rất nhiều sau cái ngày Phong bỏ nó mà đi chỉ có Gió là vẫn thế, có chăng chỉ là một chút thay đổi nhỏ, đôi khi nó thấy cảm ơn Việt vì đã duy trì Gió, đã giữ lại để nó còn có 1 nơi lui tới mỗi lúc thấy chênh vênh hụt hẫng.
Mọi kí ức cứ thế tự động ùa về, cái ngày này cách đây 3 năm nó đã gặp Phong, cũng lại là ngày này cách đây 2 năm Phong bỏ nó bơ vơ giữa công viên để đi gặp lại mối tình đầu.
Đôi khi nó thấy thật buồn cười, cái tình yêu 1 năm của chúng nó không phải là ngắn nhưng cũng không đủ dài để có thể níu giữ Phong. Phong sẵn sàng bỏ lại tất cả, bỏ lại nó, bỏ lại gia đình bạn bè bỏ lại Gió nơi Phong đã dành bao tâm huyết để đi theo tiếng gọi tình yêu thì nó đâu còn gì để mà níu giữ nữa. Ngày Phong đi nó tránh gặp mặt, không phải nó sợ mình sẽ khóc, nó sợ nghe tiếng xin lỗi từ Phong, nếu như thế nó sẽ có cảm giác Phong có lỗi với nó thật, mà trong chuyện này không ai có lỗi, có chẳng chỉ là sự trớ trêu của cuộc đời khi mối tình đầu của Phong không ai khác lại chính là bà chị họ mà nó rất mực yêu quý.
Bạn bè luôn hỏi sao nó không hận chị vì đã mang Phong của nó đi, đâu phải chị không biết chuyện nó và Phong, nó có gửi hình 2 đứa cho chị xem mà, chị luôn im lặng mỗi lần nó nhắc tới Phong, ngày đó nó đã không hiểu. Cho tới tận bây giờ nó vẫn chưa một lần ghét chị bởi đơn giản tình yêu không hề có lỗi, bởi đơn giản Phong chưa bao giờ thuộc về riêng nó.
Chị và Phong đâu phải vì hết yêu nên mới chia tay, vì cả hai không có đủ lòng tin cho tình yêu xa cách nửa vòng trái đất, đấy là sau này nó nghe chị kể thế còn khi yêu Phong nó không hỏi, không tò mò thắc mắc về mối tình trước của Phong vì nó vốn luôn tin hiện tại mới là quan trọng.
quay-lung-di-de-lai-bat-dau

Quay lưng đi để lại bắt đầu
Đang miên man suy nghĩ thì Việt bước ra, Việt vẫn thế, vẫn cái dáng tất bật của ông chủ nhỏ, vẫn cái tính hay cằn nhằn chuyện nó uống café và cũng vẫn luôn luôn xuất hiện bên cạnh mỗi lúc nó thấy tâm trạng tồi tệ nhất.
- Uống thế sẽ không tốt đâu, để Việt làm cho ly Chip nhé.
- Việt biết là Linh không bao giờ uống lại kể từ ngày đó nữa mà, sẽ không tìm thấy được hương vị như thế nữa đâu.
Việt lắc đầu ngán ngẩm, nó biết hôm nay Linh sẽ buồn nhiều lắm nên im lặng chờ đợi Linh mở lời.
- Hôm nay Phong về nước đó.
- Ừ, có nghe Phong nói rồi, Phong cũng nói muốn gặp Linh.
Việt lặng lẽ quan sát Linh, nó biết Linh đang bối rối, Việt cũng lại biết 2 năm qua không ngày nào Linh thôi nhớ về Phong. Việt thấy hối hận, bao lâu nay nó vẫn hối hận vì đã để Phong và Linh gặp nhau, đôi khi nó thấy ghét chính bản thân mình vì đã ích kỉ, vì cái cảm giác thân thiết từ nhỏ, cảm giác 2 đứa đã hiểu quá rõ về nhau khiến Việt không nhận ra tình cảm lâu nay mình dành cho Linh không đơn giản chỉ là tình bạn.Chỉ tới khi Linh với Phong là 1 đôi nó mới nhận ra, muộn mất rồi, 2 người bạn thân của mình vui vẻ hạnh phúc bao nhiêu thì nó lại đau khổ bấy nhiêu.Từng ngày, nó luôn cố gắng che giấu cảm xúc của mình, mệt mỏi lắm, nó nghĩ Linh biết.
Cái ngày nhìn thấy Phong ôm Trang trong Rainbow Việt như phát điên, không kịp nghĩ ngợi gì nhiều vội vã phóng xe ra công viên đón Linh, ngồi ở đó tới 12h khi đã chắc chắn Phong sẽ không đến Linh mới chịu ngoan ngoãn theo Việt ra về.
2 năm qua Việt đã cố gắng từng chút một để con bạn mình không phải chịu tổn thương quá nhiều, và giờ đây Phong trở về, nó biết Phong muốn trở lại với Linh. Đã nhiều lần Phong than phiền vì hóa ra tình yêu của Phong với Trang không đẹp như những gì 2 đứa tự vẽ ra, cuộc sống nơi xứ người với những nỗi lo toan thường nhật, những bon chen đã đẩy Phong và Trang ra xa nhau, điều gì đến cũng phải đến, 2 người chia tay và lần này là vì không còn tình yêu. Nó không biết mình nên buồn hay vui với sự trở về của Phong, vui vì Linh sẽ hạnh phúc, vì nó biết giờ đây người con gái Phong yêu nhất chỉ có Linh mà thôi, nhưng còn nó???
- Có lẽ Linh sẽ đi gặp 1 lần, cũng đâu thể trốn tránh mãi được.
Việt lặng lẽ theo Linh tới chỗ hẹn , nó chỉ muốn chắc chắn một điều Linh sẽ không sao, nó cũng muốn nhìn thấy nụ cười của Linh, từ xa nó đã thấy Phong ngồi đó, vẫn cái dáng ngồi quen thuộc và có chút bối rối
Linh không bước vào quán mà đứng lại nói chuyện với một cậu bé nào đó rồi quay xe tiến về phía Việt đang đứng ở một con hẻm.
- Sao Linh lại ở đây?
- Không ở đây thì ở đâu hả Việt.
Cái nháy mắt của Linh làm Việt đỏ mặt:
- Sao Linh không gặp Phong?
- Chờ Linh gửi xe rồi chở Linh đi chơi đi, hôm nay trời đẹp thế này mà về nhà sớm thì phí lắm!
Việt thấy lưng áo mình ướt đẫm, nó biết Linh đang khóc nên cứ để mặc con bạn khóc thỏa thích, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng Linh khóc vì Phong…
Trời bỗng đổ cơn mưa, ai ai cũng hối hả trên đường chỉ mong nhanh về nhà, chẳng ai để ý đến có 2 đứa đang tha thẩn đi dưới mưa, lâu lắm rồi cả Việt và Linh không có cái cảm giác bỗng nhiên muốn trở về ngày còn bé như thế này, ai cũng theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình.
Việt: Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ “yêu”: quá khứ của nó không đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn tương lai vẫn còn ở thức điều kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn cứ đến bên mỗi người như một món quà mà Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân lên trong muôn vàn cung bậc của xúc cảm.
“Yêu 1 người là mong người ấy được hạnh phúc” Còn tôi, có lẽ tình yêu đó không rộng lớn như thế, tôi ích kỉ giờ đây tôi chỉ muốn giữ Linh lại cho riêng tôi mà thôi.
Trong khi đó tại quán café Phong ngồi trầm ngâm với mẩu giấy gấp 4 ngay ngắn vừa được cậu bé đánh giày chuyển tới, Phong biết mình đã mất Linh thật rồi.
“Phong à… Kí ức về anh em đã gói gém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Em chọn cách bước đi, em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em mãi nâng niu và trân trọng. Giờ đây em biết mình thực sự cần gì em muốn bắt đầu mọi thứ với người con trai đã luôn bên em mỗi lúc em đau khổ nhất, người cho em lòng tin và là bời vai vững chắc để em dựa vào. Trước đây em không nhận ra, nhưng khi nhìn thấy cậu ấy theo em tới chỗ hẹn, em chợt nhận ra em không thể để mất cậu ấy được, người con trai đó em phải giữ lại cho riêng em”
Read more…

Goodbye mối tình đầu của tớ!

5:49 PM |

Rung động đầu đời, mối tình đầu của tớ…là cậu!

Quá khứ thuộc về cậu trong kí ức của tớ, một cô nhóc ương ngạnh bắt đầu từ khi nào ấy nhỉ?

***
Hình như hơn 10 năm qua, tớ chưa bao giờ hỏi mình điều đó. Có lẽ vì tớ đã quen có cậu ở bên. Quen với cảm giác tớ là cô nhóc duy nhất trong tâm trí cậu, trái tim cậu. Và giờ ở nơi đây, cô đơn bóng cô bé ngày ấy trên con đường ngoằn nghèo tớ tự hỏi mình như thế. Tớ và cậu…chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ? Khởi đầu, ở giữa hay đến cuối con đường kia?
Cậu – người con trai đầu tiên bước vào trái tim tớ, quan trọng và đặc biệt nhưng không phải tình yêu…
Tớ – cô bé lẽo đẽo bên cái bóng của cậu, có khi nào đã từng là đầu tiên hay chưa bao giờ bước vào trái tim cậu…. Nhưng chúng ta lúc ấy vẫn không phải tình yêu.
Tớ và cậu.
Một gái, một trai.
Một ương ngạnh, một dịu dàng.
Chúng ta là bạn.
Tớ ước gì chúng ta là bạn, chỉ là bạn thôi thì tốt biết mấy! Tớ sẽ không hụt hẫng, không trống vắng như bây giờ và đã từng ở quá khứ. Nhưng tớ và cậu, chúng ta…
*****
“Cậu đang ở đâu?”
“Cậu sao vậy? Cậu khóc hả”
“Không…. Uh. Cậu đang làm gì?”
“Không gì cả. Nhưng sao cậu khóc?”
“… tớ nhớ cậu”
“…”
“Cậu làm bạn thân của tớ được không? Không quên, không xa tớ được không?”
Cô gái hỏi cậu con trai, giọng nói của cô hoà lẫn trong mỗi tiếng nấc nghẹn ngào, bé nhỏ và nặng trĩu.
Đầu dây bên kia, im lặng.
Tâm trí cô gái cũng lặng theo, hai con mắt nhạt nhoà, ngấn nước níu kéo trái tim người bên kia.
“Cậu sao vậy? Tớ chẳng phải vẫn là bạn của cậu suốt 7 năm qua đấy thôi. Đừng khóc nữa nhé”. Giọng nói quen thuộc trở lại, nhưng đau đớn.
Chờ đợi, cô gái chờ giọng nói ấy trở lại với cô, trả lời cô nhưng tại sao tê dại thế này.
“Bạn” có nghĩa là cô cũng sẽ giống như bao người khác cậu quen phải không?
“Là bạn chứ không phải bạn thân. Cậu sẽ lại quên tớ giống như hết thảy những người khác”. Có cái gì đó nghẹn lại nơi cổ họng, ngấn nước theo khoé mắt chảy dài bên má.
“Cậu không muốn tớ làm bạn thân của cậu sao? Thật sự không muốn sao?” câu hỏi kéo lê cảm xúc, cứa nhẹ vào tim ai đó… của cô hay cậu ấy?
“Cậu là bạn thân của tớ, không phải bây giờ mà từ 7 năm trước rồi. Chỉ cậu mới nghĩ tớ là bạn thôi. Cậu vẫn khóc đấy hả?” cậu con trai nói lớn trong điện thoại.
Cô gái nghẹn ngào, nấc lên một tiếng “Cậu nói thật chứ?”
“Uh”
tam-biet-cau-tinh-dau-cua-to
Tạm biệt cậu…tình đầu của tớ
Tất cả cứ như đang trêu đùa với trái tim. Nếu là bạn, tớ sẽ có thể buông tay cậu ra mỉm cười mừng vui khi cậu tìm được hạnh phúc của riêng mình. Nhưng là “bạn thân”….tớ sẽ không thể buông tay mà không đau, nhưng cũng không thể giữ chặt cậu ở bên vì như thế thật quá ích kỉ và bất công đối với cậu. Trong kí ức của cậu, tớ sẽ lùi sâu hơn một chút, nép mình hơn một chút. Tớ sẽ là người con gái thứ hai sau người con gái cậu yêu.
Vì tớ và cậu, chúng ta là bạn thân!
Tớ tham lam với tay giữ lấy trái tim của cậu, nhưng lại bao bọc trái tim tớ. Cậu ở đấy, không bước thêm về phía tớ và cũng không bước ra xa. Giữa chúng ta có một khoảng cách bé nhỏ như thế tồn tại, tồn tại rất lâu mà tớ không nhận ra, cậu đơn độc bên cô gái vô tâm, ích kỉ là tớ.
Nếu lúc tớ hỏi, cậu đừng nói, đừng “Ừ” thì tốt biết mấy, cho cả cậu và tớ. Tớ có thể là một trong số những người bạn đi qua cuộc đời cậu và đôi lúc cậu sẽ quên mất tớ, hoặc may mắn biết đâu cậu sẽ không quên. Nếu là thế có thể tớ đã mỉm cười thật lòng.
Giá như cậu đừng là bạn thân của tớ… Tớ mong điều đó trong khi người nói muốn làm bạn thân lại là tớ. Thật nực cười phải không?
****
“Cậu mệt không?” giọng cô gái từ phía sau lưng hỏi cậu con trai.
“Không”
“Thật á? @@ Đèo tớ không nặng sao?”
“Có. Cậu mũm mĩm thế kia, không nặng thì ai tin” cậu con trai cười lớn, trêu chọc.
Nghe cậu con trai nói vậy, khuôn mặt dịu dàng của cô lúc nãy biến mất thay vào đó là gương mặt ương ngạnh, ấm ức.
“Hả?”
“Mũm mĩm cái đầu cậu ấy, cậu chuẩn bị chết chắc rồi”. Chất giọng nham hiểm đầy ẩn ý như báo trước sắp sửa có mây giông kéo đến.
Ngắt lời, cô kéo tay áo xoa đôi bàn tay rồi đưa lên miệng “phù, phù” mấy tiếng tiến gần nhéo vào tấm lưng rộng đáng ghét che chắn trước mặt mình.
“bảo tớ nặng nữa không?” một cái rồi thêm một cái nữa “mũm mĩm này”
“á” cậu thất thanh kêu lên, giật nảy người khiến chiếc xe đạp trong tích tắc lạng lách từ bên này sang bên kia đường, suýt tí nữa lao xuống triền đê.
“đau quá, tha cho tớ”. Cậu nhăn mặt. Từ khi chơi với cô, thứ mà cậu sợ nhất chính là cái trò trả thù ác độc này của cô. Thứ độc chiêu duy nhất, điểm mạnh đáng sợ duy nhất của cô dùng để tra tấn cậu mỗi khi cậu cố trêu chọc cô đến đỏ mặt, tức tối.
Giọng đắc ý, tiếng cô cười lớn: “Cậu cũng sợ đau à. Thế thì lần sau đừng có phạm huý bản cô nương là được”
“Cậu thật đáng sợ” =.=
“Cậu là con gái thật không đấy? Chắc Bà mụ nặn nhầm cậu rồi”
“Cậu nói lại xem nào” cô gái nhấn mạnh từng từ.
Cậu con trai cảm thấy lạnh toát sống lưng, phía sau bừng bừng sát khí, mây đen vần vũ. Báo hiệu khẩn nguy hiểm đến gần!
“Cô nương Bà la sát ơi (đến từ “Bà la sát” cậu lí nhí ^^. Chả thế, nghe được thì có tan tành rồi). Tha cho tớ”
“Tít…tít…tít…” tiếng đồng hồ báo vang lên. Đưa tay lên nhìn, cô gái giật mình “Ôi chết, muộn học rồi”
“Tớ mà bị trừ điểm hạnh kiểm thì cậu xong với tớ” cô hét lên, thúc dục cậu con trai.
Thở phào, thà chết lúc đó còn hơn bây giờ mà bị nhéo thêm nữa chắc cậu muốn chết luôn mất “Cảm ơn trời cứu con”. Giọng cậu thì thào đủ để chỉ cậu nghe.
Chiếc xe chuyển bánh tăng tốc trên con đường ngoằn nghèo, xa tít tắp. Giữa cái nắng trưa hè oi bức, hơi nóng từ mặt đường bốc lên phả vào mặt người như thiêu như đốt, chẳng ai giám ra khỏi nhà lúc này nếu không phải đến trường học. Lưng áo ướt đẫm. Mồ hôi tuôn xối xả như ai cầm gáo nước đổ ào lên cơ thể cậu. (Như thế ai bảo không mệt chứ?)
****
Không phải lần đầu, cũng không phải là duy nhất một lần như thế trên con đường ấy có kí ức cậu đèo tớ, phải không?
Cậu và tớ bên nhau không có mình ngày nắng, mà còn cả những ngày mưa, những ngày lặng lẽ đứng đợi nhau đến trường rồi về nhà.
Cậu bị tớ nhéo bao nhiêu lần rồi nhỉ? Tớ chẳng nhớ, hình như là nhiều. Ai bảo sinh tớ ra, tớ đã là một cô nhóc ương ngạnh như thế rồi. Ai có thể chịu được tớ? Anh tớ đã bảo thế đấy. Nhưng vẫn có cậu chịu được tớ đấy thôi, phải không bạn của tớ?
“Chịu đựng cái tính ương bướng, khó ưa, đáng sợ của tớ 7 năm qua, cậu có mệt không?” Có khi nào tớ hỏi cậu vậy chưa? Chưa bao giờ đâu. Chưa có dù chỉ một lần trong suốt 7 năm qua. Đơn giản vì tớ và cậu, chúng ta là bạn thân!
“Bạn thân” thì không suy xét quá kĩ, không để bụng, không khách sáo…. Vậy nên đối với tớ, câu hỏi đó nó lạ lẫm và xa xỉ với tình bạn giữa hai chúng ta.
….Ngu ngốc!
tam-biet-cau-tinh-dau-cua-to
Tạm biệt cậu tình đầu của tớ
Bảy năm, rồi sẽ có tám năm, chín năm và bây giờ gần 10 năm rồi đấy nhỉ? từ ngày tớ và cậu biết tên nhau. 10 năm, con số tròn trịa đó khiến người ta lớn hơn cái thuở 7 năm nhiều, nhiều lắm. Tớ không còn là cô gái ngu ngốc, vô tâm đó nữa. Tớ muốn hỏi lại cậu câu đó “bảy năm ấy, bên tớ cậu có mệt không?”
Nhưng việc tớ nhận ra và mong muốn không có nghĩa là tớ có thể đứng trước cậu, nhắn tin cho cậu hỏi điều đó. Vì bây giờ cả tớ và cậu không thuộc về bảy năm trước. Tớ và cậu, chúng ta là bạn thân – 10 năm sau. Con số lớn dần, khoảng cách cũng xa dần, kí ức về cậu và tớ cũng lùi sâu trong hoài niệm. Tớ lại bắt đầu ước….
Triền miên trôi tuột về quá khứ, tớ bên cậu đơn giản là Bạn thân.
Là bạn thân nên…
Khi vui tớ sẽ gọi cậu đầu tiên và lan man vô vàn thứ cảm xúc. Tớ chia đôi hạnh phúc, tớ một nửa và cậu một nửa. Tớ vui, cậu cũng vui. Tớ cười cậu cũng cười .
“Tớ và cậu hạnh phúc bằng nhau”
Khi tưởng như cuộc đời đã bỏ rơi tớ, phía trước toàn một màu đen cô quạnh. Tớ sụp đổ, mất hi vọng, chán ghét và muốn buông bỏ cuộc sống, tớ trở nên trầm mặc co mình lại. Cậu xuất hiện và biến mất nhanh như chưa bao giờ đến bên tớ. Tớ ghét cậu, hận cậu, tớ sẽ không tha thứ cho cậu!
Tim tớ đau.
Không có cậu, một mình vật vã trong đau đớn và tuyệt vọng tớ mới biết rằng thời gian qua tớ như một con bướm chưa đủ cứng cáp, hạnh phúc ở trong cái kén bọc lót bởi yêu thương mọi người và có cả cậu dành cho tớ. Thế nhưng tớ cứ nghĩ rằng tớ giỏi dang, tớ đã lớn.
Con bướm non, nằm im trong cái kén thì làm sao biết được ngoài kia thế giới rộng lớn thế nào, nguy hiểm thế nào. Dù mưa hay nắng, dù cho gió có cuốn nó trôi đi hết nơi này đến nơi khác nó vẫn sẽ mải miết ngủ ngon lành trong cái kén đó. Một ngày nào đó, khi bướm non trưởng thành, cái kén sẽ chẳng thể vừa vặn với nó. Bướm con phải đối mặt với thế giới bên ngoài, đó là cuộc sống giành cho nó. Nó yếu đuối nó sẽ bị đào thải khỏi cuộc sống này. Vì vậy nó phải tập bay và tập thích nghi với điều kiện sống mới để có thể sinh tồn.
Tớ chính là con bướm non đó. Cảm ơn cậu đã giúp tớ xé toạc cái kén ấy, cho tớ nhìn cuộc đời sớm hơn, đánh thức giấc ngủ vùi sâu trong ảo mộng đẹp đẽ của tớ.
Nếu khi ấy, cậu ở lại bên tớ và tiếp tục làm cái kén. Tớ sẽ mãi như con bướm non yếu ớt đó. Nhưng sẽ đến một ngày, cậu không còn bên tớ. Cậu không thể làm cái kén bọc lót cho tớ nữa, tớ sẽ lại một mình. Cậu sợ tớ dựa vào cậu, quen có cậu mà yếu đuối như bướm non đúng không?
“Xa tớ, cậu có nhớ tớ như tớ nhớ cậu không? Có buồn có đau giống tớ không? có trầm lặng co mình như tớ đã làm không?”
Tớ muốn hỏi cậu như thế, nhưng cầm điện thoại trên tay tớ lại im lặng.
Cậu cũng không nói. Sự im lặng cứ trượt dài vào trong sâu thẳm.
Nhưng tớ còn hiểu cậu hơn hiểu chính bản thân mình. Nước mắt tớ rơi.
Một vệt nước mỏng manh ướt át gò má người bên kia đầu dây. Tiếng cậu thì thầm bên tai, vọng sâu khắc khoải đọng lại trong kí ức của tớ “Cậu và tớ buồn, đau bằng nhau”.
“Bạn thân” giữa tớ và cậu nó là như thế đấy. Tớ hiểu cậu hơn cả hiểu chính mình và có lẽ cậu cũng thế phải không?
****
Đó là hai chúng ta 7 năm trước…
Hiện tại, 10 năm sau. Tớ vẫn gọi cậu là bạn thân, cậu cũng thế. Chúng ta là bạn thân ……… là với cậu, với tớ hay không với ai?
Bạn thân – bây giờ, có nghĩa là tớ và cậu…
Hai tháng ,ba tháng hay nhiều hơn, trên điện thoại của cả hai mới có vài dòng tin nhắn…
Là lên facebook, nhìn thấy tên người kia sáng. Đôi ba lần cậu và tớ nói chuyện về nhau trong vô số lần nhìn thấy tên cả hai đứa trên ô cửa Chat…
……
“Cậu dạo này thế nào?”
“Tớ vẫn bình thường. Cậu không phải đi học à?”
“Ừ. Tớ được nghỉ”
“Cậu có về thường xuyên không?”
“Học hành thế nào?”
……
Tớ chông chênh.
Tớ và cậu, chúng ta là bạn thân.Với cậu? có lẽ…
Bạn thân, tớ của hiện tại sẽ…
“Vô thức nhớ tên cậu, gọi về kí ức 7 năm để chỉ muốn nói, muốn nghe “Cậu và tớ hạnh phúc, đau buồn bằng nhau”
Nhớ 7 năm ấy, tớ nhớ cậu!
“Alo”
“Ừ, tớ đây”
“Cậu ngủ chưa?”
“Tớ chưa, đang nằm”
“Tớ không ngủ được. Cậu kiếm chuyện kể tớ nghe đi”
“Ừ. Hôm nay cậu muốn nghe gì?”
“Ngoài truyện ma ra, cậu kể chuyện gì cũng được”
“Có ma sau lưng cậu kìa”
“Hả, cậu muốn tớ chết đứng tim đấy hả”
“Cậu vẫn thế nhỉ, haha. Được, để tớ kể chuyện cười”
“Ừ”
…..
“Alo”
“Cậu còn nghe không đấy?”
“Ngủ rồi hả? Chúc cậu ngủ ngon”
……..tút…tút…….
“Ừ.
Tớ ngủ rồi.
Chúc cậu ngủ ngon.
Cậu kể chuyện cười nhạt lắm ^^
Kéo chăn đắp kín đầu, đếm từ 1 đến 1000 và trời sẽ sáng”
Khi đó, chúng ta vẫn là bạn thân phải không? Vẫn không phải là yêu phải không? Nhất định không phải rồi, tớ không phải nhớ cậu nên mới gọi. Tớ chỉ muốn “Cậu và tớ, hai chúng ta thức và ngủ bằng nhau” đó là giao kèo “công bằng” giữa cả hai chúng ta cậu còn nhớ chứ?
Thời gian cứ đằng đẵng trôi, tình bạn của chúng ta cứ xa dần trong tầm tay tớ. Là tớ, không phải do cậu. Tớ cứ nghĩ rằng có thứ tình cảm là vĩnh cữu khi mà con người chẳng cần phải bồi đắp, gìn giữ nó. Vì đơn giản chỉ cần một giao kèo, một lời hứa “Tớ và cậu là bạn thân. Nhất định không xa, không quên”. Một suy nghĩ ấu trĩ và ngu ngốc qua 10 năm vẫn tồn tại trong cơ thể trưởng thành là tớ, tớ đánh mất cậu mà không hề biết. Tớ đã làm gì? Chạy đua theo những chuyến đi, bộn bề với những công việc không đầu không cuối. Tớ cười vui, khóc lóc trong vòng tay những người bạn mới, những quan hệ mới. Tớ theo đuổi thứ hoài bão lớn lao của cuộc đời mình nhưng dường như lại dành cho nó trọn vẹn cuộc sống. Kí ức vùi sâu, bạn bè cũng nhạt nhoà trong trí nhớ. Và đôi lúc, hình như tớ đã quên mất quá khứ và quên cả cậu, bạn thân của tớ!
Tin nhắn đến, cuộc gọi nhỡ…..
Là tên cậu trong màn hình điện thoại.
“Tớ xin lỗi, tớ đang bận”, “tớ đi ra ngoài có chút việc, lúc khác tớ gọi cho cậu nhé”, “tối cậu gọi lại nhé”… tớ chỉ nghĩ trong đầu, một tin nhắn gửi đi không có. Tớ cứ bỏ mặc cậu lại sau lưng, vô tâm với cảm giác của cậu. Và tớ vẫn cứ nghĩ “tớ và cậu, chúng ta là bạn thân”. Thật chua chát! Sau bao nhiêu điều xảy ra như thế mà tớ còn có thể tin. Con người tớ thật đáng ghét.
Thời gian ấy, làm bạn của tớ khiến cậu thất vọng và mệt mỏi lắm đúng không?
Nếu mệt mỏi, cậu buông tay tớ ra nhé. Tớ sẽ không sao. Vì một ngày nào đó, cậu cũng sẽ không ở bên tớ, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Cậu là bạn thân, không phải là bạn đời của tớ, không ở bên tớ mãi mãi.
Lúc ấy, giá như cậu làm thế, rời xa tớ thì có lẽ tim tớ đã không đau nhiều như thế…
****
“Cậu đang làm gì thế?” tin nhắn của cậu.
Màn hình sáng đèn, nhìn thấy rõ tên của cậu. Tớ cầm lên, bấm phím trả lời “tớ đang ngồi thôi, vừa xem xong ít tài liệu”. Thư của bạn đã gửi.
Thêm một tin nhắn đến “Thế hả. Lâu rồi không thấy cậu gọi, học nhiều lắm à? hay lại quên mất thằng bạn rồi. hehe”
“Ừ, cũng hơi bận thôi. Cậu thế nào, hôm nào qua thăm tớ đi”.
“Ừ. Sợ xuống tới nơi lại cho tớ leo cây. Gặp cậu khó như gặp chủ tịch nước ấy”
Một cảm giác có lỗi, hụt hẫng một chút với chính mình “hihi. Cậu nhớ dai thế, con trai gì mà… Yên tâm là không bị leo cây. Lâu rồi tớ cũng chưa gặp cậu nhỉ”
“Rất lâu ấy! Cậu là bạn thân của tớ, còn nhớ không biết. haiz” tin nhắn mang vẻ trách móc của cậu bạn.
“hí hí. Nhớ! Thôi hôm sau tớ đền bù. Ok!”
Cậu trở về, níu kéo thêm ít cảm xúc, cho tớ thêm hi vọng và mất đi cảm giác tội lỗi. Cậu và tớ trở lại làm hai đứa trẻ trong quá khứ, thoáng qua nhẹ nhàng và hạnh phúc. Cậu kéo tớ trở về là tớ, không vồn vã.
Mỗi ngày trôi qua, từng chút ít những vụn vặt hạnh phúc, vui vẻ ở hiện tại thuộc về cậu cứ đi vào kí ức ngủ sâu của tớ càng lúc rõ ràng, sâu đậm hơn. Bất giác giữa bộn bề, hối hả của cuộc sống tớ nghe thấy trái tim mình loạn nhịp khi nhắc tên cậu, khi thấy trong điện thoại báo tên cậu đang gọi. Cả những đêm tớ không ngủ được, từng mảng kí ức của tớ và cậu ồ ạt hiện về hạnh phúc đến nỗi khiến tớ có thể mỉm cười một mình giữa đêm khuya dù tớ sợ bóng tối. Tớ sợ bóng tối, sợ đến hoảng loạn gọi cậu giữa đêm, chỉ để nghe thấy tiếng ai đó bên cạnh mình. Cậu sẽ lại kể chuyện cho tớ nghe, thức cùng tớ và sau đó cũng ngủ cùng lúc với tớ. Hai đầu dây, để mặc tiếng “tút” dài…
Vẫn là bóng đêm đen trước mặt, cô đơn tĩnh mịch khiến người ta phải đứng tim, nín thở. Nhưng hôm nay, tớ không gọi cho cậu. Tớ không muốn đánh thức giấc ngủ của cậu, không muốn cậu phải thức thêm vì tớ nữa dù tớ vẫn muốn nghe thấy giọng nói của cậu.
“Cậu và tớ, chúng ta là bạn thân”. Câu nói ấy hết hiệu lực được không? Vì hình như tớ đã yêu… có lẽ không phải bây giờ mà là rất lâu, lâu rồi… chỉ là tớ không nhận ra, và cũng không giám thừa nhận trái tim đã lỗi nhịp của chính mình. Tớ trẻ con, tớ sợ cảm nhận của mình là sai. Bởi vì “tình bạn thân” và “tình yêu nam nữ” biên giới của nó mỏng manh, mờ nhạt lắm. Nếu lỡ như tớ bước qua và tớ sai, liệu có thể tiếp tục giữ cậu ở lại bên tớ, để tớ làm cô gái duy nhất trong kí ức của cậu.
Tớ lẩn tránh cảm xúc của mình, lẩn tránh cả hình ảnh cậu gần bên. Tạo ra một khoảng trống an toàn cho cả hai đó là cái cách tớ nghĩ mình làm đúng. Cứ thế, cậu tiến về phía tớ 1 bước thì tớ sẽ lùi 1 bước, có khi xa hơn.
10 năm sau, để tớ nhận ra chắc chắn một điều rằng tớ đã không sai. Tớ đã thực sự yêu…… cậu là rung động đầu của tớ!
…………….
……….
….
..
Phải mất 10 năm tớ hiểu được trái tim mình. Kí ức thuộc về cậu, về quá khứ của những ngày nắng, ngày mưa tầm tã trên con đường ngoằn nghèo đến lớp tớ bên cậu đã ở sâu, sâu lắm trong tim tớ. Nhưng khi mà tớ tự tin bước đi về phía cậu thì cậu đã không còn ở đấy, đợi tớ!
10 năm thật dài, cậu làm sao đứng ở đấy mãi để đợi tớ được phải không? Cậu cũng phải đi tìm hạnh phúc cho riêng mình, không thể mãi ở bên tớ…
“Cậu và tớ, chúng ta thật sự……là bạn thân”
Trên con đường thênh thang, đơn độc mình tớ tìm hình ảnh cậu, gọi tên cậu triền miên trượt dài vào sâu thẳm trái tim….
“……quá khứ như dòng suối tuôn chảy vào khắp nơi trong cơ thể, có tiếng cậu gọi to tên tớ, cười với tớ. Tớ thấy tấm lưng ướt đẫm mồ hôi trước mặt, thấy con đường xa tít tắp rải ngập nắng vàng, có gió heo may vờn lên mái tóc, có cậu đèo tớ đi….Nước mắt lăn dài bên má. Ánh mắt thẳm sâu, đau đớn. Bên tai có tiếng cậu thì thầm trong đêm theo vào giấc mơ của tớ…”
…Cậu đừng đi được không?!
………….
…….
…..
..
Con đường vẫn ngoằn nghèo, uốn mình len lỏi giữa những khung ruộng lúa non xanh. Một màu lúa non xanh trải dài bất tận, đong đưa rập rờn theo gió, vẫn bình yên như thế. Vài vạt nắng vàng tươi, xuyên qua tầng mây mỏng đổ lênh láng trên cánh đồng lúa đương thì con gái. Tất cả vẫn như ngày hôm ấy, nhưng không có anh. Anh đã không trở lại!
Và hôm nay, em như đứa trẻ của ngày hôm qua, lang thang đi tìm kí ức. Kiếm tìm những kí ức có anh, tìm lại những yêu thương bé nhỏ em bỏ quên khi đó để sưởi ấm trái tim mình. Quá khứ cứ như một giấc mơ nhiệm màu, khó quên nhưng không thể kéo về. Em giữ lại cho riêng mình, tiếng yêu thương chưa bao giờ được nói. Hãy cứ để gió cuốn đi vệt nước mắt của ngày hôm đó, anh xa em. Quên hết tất cả. Mọi thứ chưa từng bắt đầu.
“Tình yêu đầu trôi xa, dư âm để lại.
Và nếu thuộc về nhau anh sẽ trở lại…”
Anh bước đi và em cũng bước đi, quá khứ rồi sẽ ngủ vùi nhưng hạnh phúc thì vẫn ở đây vẹn nguyên trong em. Hạnh phúc là những mảng kí ức thuộc về anh và em, dong duổi trượt dài đằng đẵng hơn 10 năm nhẹ nhàng và bình yên. Hạnh phúc với em có lẽ thế là đủ!
Giờ đây
…………nếu bảo rằng đã “quên” nghĩa là em đang tự dối mình.
………. “nhớ”….. Em nhớ, nhớ anh và kí ức có anh.
Nhưng em nhớ mà không đau, không tiếc nuối quá khứ đã qua. Em đã có thể mỉm cười nhìn anh bên người con gái anh yêu và chúc phúc thật lòng!
……………
………….
……..
Có những thứ, khi ở bên cạnh ta lại không biết mà níu mà giữ. Chỉ khi nó biến mất mới chạy theo kiếm tìm.
Nhưng cũng có những thứ, dù ở bên ta nhưng không thuộc về ta thì có cố níu, cố giữ bao nhiêu nó cũng không trở về.
Hoàng hôn đổ một màu đỏ nhạt loang lổ trên nền trời. Phía xa, một vệt trắng dài như lớp sương mờ lơ lửng bao quanh khu làng bé nhỏ. Gió nhẹ thổi, mơn man vào lòng người những cảm xúc lắng sâu. Hoàng hôn mang về những yêu thương và cuốn đi hết thảy phiền muộn vào đêm tối. Hạnh phúc trong em đang hoà vào cùng gió, mơ màng trôi, hiện tại và quá khứ đan xen. Phút giây nhìn lại em thấy lòng bình yên.
“Tạm biệt anh…mối tình đầu!”
Read more…

Thang máy định mệnh đó.

5:47 PM |

Tòa nhà có bảy tầng, em làm việc ở tầng năm. Mỗi ngày hai bận lên và xuống bằng thang máy đều gặp anh.

Em chưa bao giờ hỏi anh làm cho công ty nào. Chỉ biết rằng anh làm trên tầng 7 nhờ vào việc anh bấm nút số 7 trong bảng điều khiển thang máy. Cứ 8h sáng mỗi ngày, chúng mình lại gặp nhau và điểm tâm sáng bằng một nụ cười thật nhẹ cùng một cái gật đầu.
Anh luôn bấm nút trên bảng điều khiển. 5 cho em và 7 cho anh. Và im lặng cho đến khi có tiếng kính coong báo hiệu, em bước ra và anh lên tiếp. 5h chiều, em lại gặp anh. Và xuống tầng 1 rồi mỗi đứa một đường. Nhiều hôm rồi, từ ngày em bắt đầu vào thực tập ở công ty Sao Việt trên tầng 5 tòa nhà này.
Chỉ vậy thôi mà sao khiến em khác đi nhiều quá.
em khác nhiều quá
“Em tên là My – Hà My, 20 tuổi chuẩn bị tốt nghiệp và hiện đang làm thực tập ở công ty Sao Việt”.
Tự giới thiệu mình một cách ngắn gọn như vậy là cách mà em đã nói hàng chục thậm chí hàng trăm lần trước gương ấy vậy mà em không nói ra được khi đứng trước anh là sao? Sao anh không nói trước? Ờ mà khi anh nói trước, anh sẽ nói gì nhỉ? Và em sẽ trả lời sao nhỉ? Em cũng chẳng biết, chẳng tưởng tượng ra nổi tình huống đó sẽ xảy ra thế nào nữa.
Em thích tên anh là Hoàng hoặc Long cũng được. Em cũng thích tên Quân nữa, à không, con trai tên Quân thường là độn lắm! Hay tên Linh nhỉ? Em có thằng bạn thân tên Linh cũng hay ho lắm! Hay tên Hưng?
Em nhớ hôm đầu tiên em đến đây xin được thực tập ở công ty Sao Việt trên tầng 5, em đã gặp anh. Hôm đó anh mặc chiếc áo sơ mi bò. Em bị ấn tượng ngay lúc đó, em không biết tại sao nữa. Em thích cái cách anh mỉm cười và gật đầu nhẹ. Nó khiến em tự tin hơn rất nhiều.
À quên, em chưa kể rằng em không ổn lắm khi đi thang máy. Căn phòng thang máy chật hẹp với 4 bề là gương khiến em hay bị mất tự tin và luôn phải gồng mình lên bởi cảm giác không lối thoát nếu bị tấn công. Buồn cười nhỉ? Nhưng bây giờ thì hết rồi, bởi có anh.
Em cũng hay tưởng tượng ra rằng nếu không có anh thì sao? Nếu muốn, em cũng có thể đến muộn hơn một chút hoặc về sớm hơn một chút là sẽ tận hưởng được cảm giác không có anh ngay, nhưng thú thật là em không đủ can đảm để thử cũng như cái can đảm để tự giới thiệu với anh: “Em tên là My – Hà My, 20 tuổi đang chuẩn bị tốt nghiệp hiện đang thực tập ở công ty Sao Việt…”.
Nam đón em mỗi chiều sau khi tan sở. Em leo lên sau xe Nam và không bao giờ dám ngoái đầu lại nhìn anh. Có một lần em thử ngoái đầu lại để rồi sau đó suốt cả đoạn đường về Nam phải hỏi em “Em sao vậy hả My?” Em sợ lắm!
em sợ lắm
Em và Nam yêu nhau đã được hai năm nay rồi. Nam rất tốt với em. Ở bên Nam em luôn có được cảm giác bình yên. Suốt 2 năm học Cao đẳng của em, Nam ở bên như một buổi chiều chủ nhật vậy. Vắng lặng, bình yên, như một khuôn viên trong bệnh viện, như một đồng quê. Với Nam, em không bị bất cứ một đòi hỏi nào chỉ cần em vòng tay ôm eo Nam, tất cả mọi điều đều lùi ra xa hết, chỉ còn em và Nam. Chỉ có vậy!
Đôi lúc, em cũng sợ em sẽ thỏa hiệp với tất cả mọi điều vì cảm giác bình yên có được từ Nam. Em sợ em sẽ theo cách yêu của mẹ. Tức là yêu như đang thở vậy. Quan trọng nhưng lại mờ nhạt. Mẹ yêu bố như thế! Và đến lượt em yêu Nam cũng vậy. Nam lặng lẽ ở bên em không nổi giận cũng không cuống quýt. Lặng lẽ đúng nghĩa. Còn anh? Khi anh yêu thì sao? Em nhìn lén môi anh, em tin lắm nhé, em tin là nếu anh yêu sẽ nồng nàn lắm, khi yêu, anh sẽ núi lửa lắm! Có đúng vậy không? Trời ạ! Em lại nóng ran cả mặt lên đây này!
Thang máy tình yêu
Em kể với Đức về anh nhé! Đức là một đứa bạn thân của em đấy! Thực sự em rất muốn kể với ai đó về mối quan hệ của anh và em – rất kỳ lạ phải không anh? Cũng chẳng biết Đức sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện em yêu anh – người chưa từng nói chuyện với em. Phải nói là yêu thật rồi chứ không còn là thích nữa đâu.
Em đã cố gắng gạt ra khỏi đầu mình cái ý nghĩ rằng em đã yêu anh. Thật không bình thường một chút nào! Không bình thường một chút nào cả! Những điều em biết về anh vỏn vẹn chỉ là số 7; 1,69m, cặp môi, nụ cười, cái gật đầu rất nhẹ,… quá ít và tất cả chỉ là hình ảnh không hơn. Nhiều nhất chỉ là mùi của anh. Phải, anh có một mùi rất đặc trưng. Em quen, quá quen với mùi đó. Lúc nào cũng muốn được hít căng lồng ngực mùi đó.
Rất nhiều khi, em muốn chạm nhẹ, dù chỉ một ngón tay vào người anh. Rất nhiều khi, thật đấy! Em muốn lắm! Cái muốn gào lên thắt cả ruột.
Nhưng anh đứng gần thôi mà như xa quá!
anh đứng gần thôi mà sao xa quá
Đức bảo “Tớ biết My có sự thay đổi rất lớn từ khi My đi thực tập ở Sao Việt. Ban đầu tớ tưởng Nam thay đổi, bởi nếu Nam đứng bình lặng như thế, chắc chắn, My sẽ khác. Và tớ đã đúng ở vế đầu”. Em bảo rồi mà, Đức rất hiểu em mà ! Em kể về anh với Đức, anh biết Đức bảo gì không? Đức bảo “My say nắng thôi My ơi, đó không phải là tình yêu đầu”. Say nắng ư? Say nắng! Say – Nắng!!!
Còn một tuần nữa là em kết thúc đợt thực tập ở công ty Việt Sao rồi! Vậy là 3 tuần em đã quen anh, yêu anh – à không, là say nắng như Đức định nghĩa. Nhưng em nghĩ không phải là em say nắng đâu. Chắc chắn là một từ gì đó hơn cả say nắng cơ vì em đã quyết định phải có anh rồi.
Đức bảo: “Còn Nam thì sao ?”. Em đáp “Đức muốn My cứ mãi mặc một cái áo đã chật với một cơ thể đang lớn ư? Dù cái áo đó đẹp, ấm nhưng nó chật chội với My quá rồi”. Đức nói “Chắc gì cái áo mới đã tốt hơn?” Em im lặng! Liệu anh có yêu em? Liệu anh có khiến em hạnh phúc. Em hoang mang quá! Em bảo “My cũng không biết nữa”.
Em thực sự cũng không biết nữa. Hôm ấy, thang máy bị hỏng. Em và anh mặc kẹt trong đó. Anh đã nắm tay em và hỏi: “Em có sợ không ?”. Trong bóng tối, em vẫn nhận ra anh, nhận ra mùi hương trên người anh. Em nhũn hết cả người ra.
Hình như em đã ôm và hôn anh. Em không biết nữa, chỉ biết khi đèn sáng, thang máy hoạt động trở lại, em và anh lúng túng rời nhau ra. Khi thang máy dừng lại ở tầng 1, em vội vã chạy ra. Em leo lên sau xe của Nam và hôm đó là lần cuối cùng chúng mình gặp nhau. Hôm sau, hôm sau nữa em đi cầu thang bộ.
Nam buồn lắm khi em nói là em muốn dừng lại chuyện tình cảm của em và Nam. Còn anh? Anh có đi tìm em không?
anh có đi tìm em không
Em hoàn thành xong đợt thực tập ở công ty Sao Việt rồi. Bây giờ em sẽ không trở lại tòa nhà bảy tầng đó nữa đâu. Mỗi lúc đi qua tòa nhà đó, em đều thấy thắt ruột lại. Trên tầng bẩy kia, không biết có còn anh không? Mà thôi, tất cả chỉ như một cơn say nắng thôi, anh nhỉ? Em và anh gặp nhau đâu đó rồi mỗi đứa sẽ một đường nếu mai này gặp lại, biết đâu đấy! Mai này này tính sau đi, em chỉ biết em đã từng có một mối tình thật lạ như thế! Vậy thôi, phải không anh?
Giả sử như anh có đọc được những dòng viết này, anh cũng sẽ đồng ý với em chứ? Chỉ là say nắng, phải rồi, một cơn say nắng, anh nhỉ!
Read more…