THƯỢNG VÕ

10:46 PM |
Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy.
Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng mát, ngắm trăng. Trăng sáng đến nỗi linh tráng chơi tiến lên không cần dùng đèn. Có mấy cậu hứng chí đi bắt cóc về nấu cháo, không quên dặn các xếp đừng đi ngủ sớm, chờ ăn cháo cóc.
Thịt cóc nếu không biết làm, nấu cháo ăn chết ngay. Nhưng lính của Khánh thì rất thiện nghệ. Họ là con nhà nghèo, ăn cháo trừ cơm đã quen. Thịt cóc là món bổ dưỡng trời cho. Họ cũng thích đi bắt cóc về nấu cháo, vì nó đưa họ về với tuổi thơ nơi quê nhà. Họ đang nhớ nhà lắm...
Chúng tôi ngồi thơ thẩn ngắm trăng. Chợt Khánh bảo để tôi kể chuyện thằng em họ của tôi cho ông nghe giải trí.
***
Khánh có thằng em họ tên là Minh. Họ không xa cũng không gần. Ông ngoại của Khánh là anh ruột bà ngoại của Minh. Hồi Khánh khoảng tám chín tuổi gì đó, Khánh theo mẹ về quê chơi, có đến nhà Minh. Khi ấy Minh khoảng bốn năm tuổi, đang thò lò mũi xanh đúng nghĩa đen. Thằng em Minh khoảng hai tuổi, đang bò dưới đất. Nhà quê là thế.
Vài tháng trước, Khánh đi phép, ghé thăm bà bác ruột. Tình cờ Minh cũng đang ở đó, cũng ghé thăm bà bác. Hai anh em không nhận ra nhau, đến khi bà bác nói, hai thằng mới ồ...à...Minh đã trở thành một người lính cực kỳ thiện chiến. Minh chỉ cao khoảng mét sáu, nhưng cơ bắp cuồn cuộn săn chắc, khuôn mặt gân guốc in đậm vẻ từng trải.
Minh phục vụ trong lực lượng công an vũ trang. Em trai Minh, cái thằng hồi xưa bò dưới đất, cũng thế. Cả hai cùng trà trộn trong lực lượng fun- rô hoạt động và đều rất giỏi võ nghệ. Rồi Minh bị lộ, rút ra kịp. Tí chết, Minh bảo thế. Thằng em Minh vẫn tiếp tục cho đến khi việc tiễu phỉ hoàn thành.
Minh kể cho Khánh nghe nhiều chuyện. Nói về võ nghệ, Minh bảo Minh có thể đá đứt ngang cây chuối. Nếu đi giày vải bộ đội, vết cắt như dao chém. Nếu chân không, vết cắt có chút xơ. Minh lại bảo Khánh đứng yên, cấm nhúc nhích. Minh vừa dứt lời, Khánh nghe "vút" một tiếng. Khánh có cảm giác bàn chân Minh cách mũi Khánh chỉ vài mi- li- mét. Minh vừa biểu diễn cho Khánh xem độ chính xác và sức mạnh của cú đá.\
Minh kể có lần Minh đi phép tranh thủ, thời gian thì có ít mà bến xe thì đông. Minh quyết chen lên xe, mong sớm về thăm mẹ. tay tài xế to cao vạm cỡ đến lôi cổ Minh xuống. Minh phát khùng chửi tục. Tay tài xế không nói gì. lẳng lặng lấy cái ma-ni-ven ra.
Thời chiến tranh, xe ô tô chủ yếu do Liên xô và Trung quốc cung cấp là chính. Xe không có đề như bây giờ, mà dùng ma- ni- ven để khởi động.
Ma- ni- ven là một cây sắt có đường kính khoảng gần 2cm, được uốn cong gần giống chữ "Z", hay giống một nét trong chữ "vạn" của nhà Phật, cũng giống một nét trong chữ thập ngoặc của Quốc xã. Ma- ni- ven được chế tạo ở nhà máy và cung cấp kèm theo xe.
Để khởi động xe, người ta thọc ma- ni- ven vào đầu trục của động cơ, chỗ bánh đà và quay. Khi máy nổ thì rút ra. Nhiều người không biết sử dụng, lại muốn quay thử, đã bị ma- ni- ven đánh gãy tay.
Tay tài xế lấy ma- ni- ven xuống chủ yếu để dọa cho Minh sợ, nhưng Minh lại thách anh ta đánh. Thế là anh ta, chỉ với hai cánh tay và đầu gối, bẻ thẳng cây ma- ni- ven ra, phang luôn. Minh nhường hai đòn đầu. Đòn thứ ba, Minh quật ngã tay tài xế, khóa tay lại. Tay tài xế xin hàng, mời Minh đi xe miễn phí. Thế là thành bạn.
Minh lại kể chuyện hai anh em Minh đánh gục 36 tay công an giám thị trại giam.
Lần ấy, hai anh em tình cờ nghỉ phép trùng nhau, rủ nhau đi chơi. Hồi chiến tranh, tình quân dân như cá với nước, nên dân đi bộ trên đường, thấy xe tải, vẫy tay là đi nhờ được. Nhưng lần này, hai anh em gặp xe công an, không cá cũng không nước, xe không dừng. Thằn em Minh tức mình chửi tục, rồi lấy một cục đá ven đường ném theo xe. Cú ném không trúng, nhưng xe dừng lại ngay.
Trên thùng xe là một đám công an, chỉ trỏ hai anh em Minh, chửi bới đe dọa. Họ ỷ là công an, lại đông nên rất coi thường hai thằng dân đen hỗn láo. Thằng em Minh cũng không vừa, vẫy vẫy tay bảo xuống đây. Chiếc xe lập tức lùi lại sát chỗ hai anh em đứng.
Từ trên thùng xe, một tay công an nhảy xuống, không nói không rằng, đánh thằng em Minh luôn, và bị hạ gục luôn. Thấy thế, 4 thằng nữa nhảy xuống, lao vào đánh hai anh em, lại bị hạ gục ngay. Thế là cả bầy ào xuống. Sau một hồi hỗn chiến, cả đám gục hết.
Tay chỉ huy và lái xe ngồi trong ca- bin, nhảy ra khỏi xe, tháo chạy vào một làng gần đấy. Hai anh em không đuổi theo, tiếp tục đi. Sau đó có một xe bộ đội đi qua, dừng lại cho hai anh em Minh đi nhờ.
Từ hôm ấy, dân trong vùng đồn thổi đủ thứ chuyện về 36 thằng giám thi gặp 10 thằng đặc công. Nhờ đó mà hai anh em Minh biết đám ấy là 36 thằng giám thị trại giam.
Ghê gớm nhất là chuyện Minh tỉ thí tay đôi với một tay trung úy đặc công.
Hồi chiến tranh, chỉ có thành phố là có rạp xi- nê. Với vùng đồng quê và rừng núi, có "đội chiếu bóng lưu động" phục vụ. Mỗi năm được một lần, mỗi lần hai đêm chiếu. Họa hoằn lắm mới có một năm hai lần. Và vì chiếu đi chiếu lại nhiều, phim cũ nát hết, khi chiếu hay bị đứt.
Lúc đó Minh là giáo viên dạy võ của một trường huấn luyện. Trường đóng ở một vùng cao hẻo lánh, chỉ có dân tộc thiểu số sinh sống, không có người Kinh.
Đêm hôm ấy có phim, học viên trong trường đi xem. Minh ở nhà trực ban. Các cậu học viên mới học tí võ vẽ, bắt đầu coi thường người khác, lại vẫn chưa bước qua cái tuổi học trò "nhất quỷ nhì ma", ưa nghịch đểu.
Vì phim cũ đứt liên tục, các cậu học viên bực mình, quay ra quấy rối, giấu các cuộn phim đi. Hồi lâu, bắt đầu xảy ra cãi vã với anh em chiếu phim.
Có một trung úy đặc công người dân tộc đang nghỉ phép, nhà gần chỗ chiếu phim, thấy ồn ào, ra can thiệp. Mấy cậu học viên chưa biết trời cao đất dày là gì, nhảy ra khiêu chiến, biểu diễn mấy đường cơ bản. Các chú em không biết đó là một trung úy đặc công. Thấy trung úy đứng nhìn biểu diễn, không nói gì, tưởng bị lép vế, đám học viên nhảy vào đánh. Lẽ tất nhiên người bị đòn là các chú em.
Minh đang ngồi uống trà, một học viên chạy vào báo cáo tình hình. Minh vội ra xem. Chủ ý của Minh là ra can, nhưng tay đặc công bị khích bác nhiều, đã bắt đầu bốc máu. "Máu lên tim, nhà lim cũng đổ; máu lên cổ, phải đổ nhà lim". Tay trung úy nhất định đòi tỉ thí với thầy của chúng mày xem sao. Minh đành ra điều kiện: Mỗi người đánh ba chiêu, ai trúng đòn nhiều là thua. Đánh xong, ai về nhà nấy, không có chuyện thù oán về sau. Tay đặc công đồng ý.
Mấy tay chiếu phim thành trọng tài. Hai người gắp thăm. Tay đặc công đánh trước.
Hai chiêu đầu, Minh tránh được đòn. Chiêu thứ ba, tay đặc công dùng đòn liên hoàn: Quất một đòn ở trên, buộc đối thủ phải cúi xuống tránh, quét liền tiếp theo đòn ở dưới để đối phương phải tung chân lên để tránh cả hai đòn trên dưới. Khoảng khắc mà đối phương đang lơ lửng trên không trung là thời điểm tuyệt hảo tung đòn quyết định.
Mọi việc diễn ra đúng như tay đặc công dự tính, chỉ có điều: Tay đặc công, do có va chạm trước với đám học viên, dẫn đến đánh giá thấp đối thủ. Ngoài ra, may mắn cho Minh vì đó là một đêm trăng, và trăng đã gần đứng bóng. Ở thời điểm treo mình trên không, mặt nhìn xuống đất, Minh không thể nhìn thấy đòn quyết định để tránh. Nhưng, là một cao thủ thượng thặng, nhờ ánh trăng, Minh nhìn thấy cái bóng của cú đánh. Phản xạ chính xác và kỹ năng thượng thừa của một cao thủ giúp Minh tránh được đòn chi mạng.
Tất cả diễn ra hầu như chỉ trong nháy mắt.
Thực ra, trong thâm tâm, cả hai đều muốn hạ gục đối thủ tại chỗ để có được chiến thắng "tâm phục khẩu phục".
Đến lượt Minh. Cả hai đòn đầu, tay đặc công đều tránh được. Đòn thứ ba, tay đặc công trúng đòn, đổ gục tức thì. Minh hiểu rất rõ đòn của mình, xốc ngay tay đặc công lên vai, chạy một mạch. Minh tính đưa tay đặc công về bệnh xá đơn vị sơ cứu, rồi lấy xe đưa đi cấp cứu.
Chạy được khoảng gần trăm nét, Minh thoáng thấy từ đám cỏ bên đường mòn phóng ra dưới ánh trăng một vệt chém. Minh hất tay đặc công về phía trước tránh đòn. Cú chém né tay đặc công nhưng không kịp lắm, vẫn để lại một vết cắt trên đùi tay đặc công.
Chạy một đoạn, Minh không nghe thấy tiếng chân đuổi theo, bèn dừng lại, quan sát, rồi lủi theo bờ cỏ, quay lại xem tình hình tay đặc công thế nào. Thấy dân bản đưa tay đặc công về chữa trị, Minh mới quay về doanh trại.
Suốt đêm Minh không ngủ được. Sáng ra cho lính đi nghe ngóng thăm dò, biết được tay đặc công không chết, đã được chuyển đến bệnh viện điều trị, Minh mới yên tâm.
Bộ Tư lệnh Đặc công lập tức yêu cầu bên Công an vũ trang xử lý Minh. Minh không những giỏi võ, mà còn là một chiến binh cực kỳ dũng cảm và mưu trí, có đầy các Huân chương Chiến công, nhưng vẫn không tránh được kỉ luật. "Mày quá lắm", xếp Minh mắng, không giấu được chút tự hào. Minh bị giáng cấp quân hàm, điều đi tiễu phỉ.
Rồi Minh bị thương, quay về hậu phương. Minh vẫn không quên được nỗi dằn vặt về người lính đặc công. Nhân khi có dịp, Minh quay lại đơn vị cũ, vừa để thăm bạn bè, vừa để hỏi thăm tin tức tay đặc công.
Tay đặc công không sao cả. Sau khi chữa trị, tay đặc công lại trở lại chiến trường. Mấy năm sau, anh ta giải ngũ, hiện đang sống ở nhà. Minh quyết định đến thăm.
Bạn bè can Minh đừng đến. "Mày chết đấy", họ nói. Nhưng Minh nhất quyết đi, còn cấm tiệt không cho ai đi theo. "Chúng mày đi theo mới là giết tao", Minh nói.
Lần theo con đường mòn cũ, Minh đến nhà tay đặc công. Nhà vắng tanh như không có người ở nhà. Minh bước vào, đứng giữa nhà gọi to: "Có ai ở nhà không?". Chợt Minh thấy ánh sáng trong nhà hơi tối lại. Minh hiểu có người đang đứng sau lưng rồi. Và vì người ấy không nói gì, Minh biết nếu động đậy là chết tức thì. Minh đứng im, nghĩ kế thoát thân.
Bỗng "pật"..."phập" và tiếng cây nỏ rơi. Minh hiểu mình vừa được cứu. Minh quay lại.
Ông già, cha của tay đặc công, có ý định bắn Minh ngay khi Minh quay lại trong tư thế mặt đối mặt. Tay đặc công, từ phía xa nhìn thấy tư thế của cha, hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Anh ta nhanh chóng tiếp cận cha, cố không gây tiếng động. Nhưng vào những giây cuối cùng, ông phát hiện con trai đang tới. Ông quyết định bắn ngay. Cũng vào những giây cuối cùng ấy, tay đặc công kịp phóng đến đá văng cây nỏ. Trong cái tích tắc cuối cùng trước khi ngón tay ông già chạm vào lẫy cò, cây nỏ văng ra, nhưng ngón tay ông già vẫn móc được lẫy cò. Mũi tên bay vút ra, chệch hướng, cắm lên mái tranh. Đầu mũi tên có tẩm thuốc độc.
- Cha, đó là cuộc đấu công bằng, không gian lận. Bất kỳ ai thua cũng phải chấp nhận. Tay đặc công nói với cha, rồi quay sang Minh, anh ta nói:
- Khi thấy anh quay lại tìm tôi, tôi đã biết anh là một người bạn chân chính rồi.
Hai người lính ôm lấy nhau. Họ trao cho nhau lòng tin, dựa trên danh dự của những chiến binh không biết bao lần cận kề cái chết.
Họ cùng nhau bắt gà, làm thịt và luộc. Đêm ấy, bên chai rượu trắng, họ cùng nhau ôn lại những khoảng khắc sinh tử từng trải qua. Người cha, tuy không nói lời nào, nhưng qua câu chuyện của hai người, đã hết giận Minh từ lúc nào.
Gần sáng, Minh cáo từ ra về.
Khánh châm thuốc, rít một hơi thật sâu, phả khói ròi quay ra hỏi tôi:
- Thế nào?
- Thượng võ...Họ đều là những dũng sĩ đích thực.
Read more…

YÊU ANH TRONG KỈ NIỆM

10:44 PM |
Có vẻ như anh đã thay đổi nhưng tình yêu trong tôi nào có thay đổi, nếu có gì đó thay đổi thì chắc đó là tình cảm dành cho anh nhiều hơn, nhìn anh vậy tôi không trách anh mà lại càng thương anh, tôi không giúp gì được cho người mình yêu cả.
***
01.
" Đại học Bách Khoa thành phố Hồ Chí Minh chào đón tân sinh viên"
Trời ơi, đại học Bách Khoa, ngôi trường đêm ngày tôi mơ tới, tôi cố gắng học hành "bán sống bán chết" để vào được đây vì muốn ba mẹ được rạng danh và một phần cũng vì ai đó.
Đứng giữa sân trường đại học rộng lớn, gió thổi hiu hiu khiến tôi vừa run vừa lo lắng, ước gì mình có thể nhìn thấy được một bóng hình thân quen. Đặt chân vào lớp khiến tôi còn hoảng loạn hơn, cứ ngỡ mình đi nhầm lớp, vội vàng xin lỗi giáo viên toan bỏ chạy thì bị gọi lại.
"Nguyễn Thiên Hà?"
Tròn mắt lên nhìn, đúng cái kiểu miệng chữ A mắt chữ O.
"Không lẽ đây là lớp mình thật? Lớp không một bóng hình con gái, không lẽ khoa này rất hiếm gái? Chỉ vì ai kia học khoa cơ khí nên tôi cũng đăng kí khoa cơ khí luôn chứ đâu có nghĩ ngợi gì nhiều."
"Á, con gái." – Tôi hét lên làm tất cả mọi người phá lên cười, đây là lần đầu tiên trong đời tôi "thèm gái" đến kì lạ.
Cô gái lạ vẫy tay ra hiệu tôi lại ngồi cùng, cảm giác không khác gì gặp được vị cứu tinh trong đời.
"Mình tên Ngọc Nga, bạn tên Thiên Hà hả? Tên nghe rất hay đó."
"Tên bạn cũng vậy, mà lớp có hai đứa mình là con gái hả?"
"Không phải lớp mình có hai gái đâu, mà cả khối luôn đó."
Nhìn mặt nhỏ bạn mới quen tỉnh bơ khiến tôi càng choáng váng, nãy giờ vẫn chưa hết ngẹt thở "Âu, số trời, người ta gọi đó là định mệnh!"
02.
Tôi và Nga nhanh chóng thân với nhau, cả khối có hai đứa con gái nên đi đâu cũng dính với nhau như sam. Nga vốn là người gốc bắc nhưng gia đình chuyển vào nam làm ăn nên định cư trong này luôn. Tôi thì xuất thân là người miền trung quen với ruộng đồng, nắng gió, những ngày mẹ gọi điện báo đang mùa gặt hay thu hoạch rau thì tôi chỉ muốn bay ngay về nhà giúp mẹ.
Con đường về kí túc xá hôm nay lài lê thê, bước chậm từng bước mệt mỏi sau một ngày học rồi làm thêm, tôi nghĩ về anh, tôi cố gắng học vậy một phần cũng vì anh. Chẳng biết tôi để ý anh khi nào, chắc là từ lâu lắm. Anh là hàng xóm bên cạnh nhà tôi, hoàn cảnh có thể nói là khó khăn nhất xóm. Ba anh mất trong một chuyến đi biển, em trai cũng mất vì bệnh tim mà không có tiền chạy chữa, mẹ thì bệnh tật nhưng không bao giờ anh biết đầu hàng trước số phận.
Anh giờ đã là năm ba, anh học giỏi đến mức mà cả trường ai cũng biết, anh nói rằng anh phải giành học bổng để chi tiền học, rồi anh đi làm thêm, làm gia sư. Tôi khâm phục anh bởi nhiều thứ và tôi không hiểu nổi anh phân chia thời gian kiểu gì mà khiến anh có thể học giỏi như vậy!
"Sao mà đi dép lệt xệt vậy hả? Nâng chân cao lên."
Cái giọng nói đầy mùi vị gia trưởng kia tôi không bao giờ nhầm được.
"Em sắp ngỏm rồi, em đâu biết học cái ngành đó nó lại kinh khủng như vậy!"
"Thế em không tìm hiểu gì sao?"
"Có người học nên em cũng chạy vào thôi, đó chính là sự tìm hiểu của em đấy! Mà anh đi làm như vậy không mệt sao?"
"Anh phải kiếm nhiều tiền."
"Hix, vâng, em về phòng đây. Gặp lại anh." – thật ra tôi rất muốn nói chuyện với anh lâu hơn nữa nhưng không hiểu sao không cất nên lời.
"Ừ, tạm biệt em."
Bước chân lên dãy hành lang kí túc xá, câu nói của anh cứ ám ảnh tôi " Anh phải kiếm nhiều tiền" . Đúng là sống trong cái khổ con người ta mới thấm thía sâu sắc giá trị " vạn năng" của đồng tiền. Gia đình tôi cũng thuộc hộ nghèo trong xã nên tôi cũng muốn mình có nhiều tiền hơn ai hết. Cuộc sống chẳng khác gì màn kịch quá đỗi bất công nhưng phải làm sao để chấp nhận điều đó và đứng lên thì anh đã làm thật xuất sắc. Anh là thần tượng, là bức tượng đài sừng sững trong lòng tôi.
03.
"Hà, lát tui chở bà đi uống nước xem như trả ơn vụ thi giữa kì nhé!"
"Ờ, trả ơn tui nhiều vào, không tui chém đấy."
Tôi nhìn Nga phụng phịu, chẳng biết tôi giúp nó làm bài kiểu gì mà điểm con nhỏ lại cao hơn tôi. Con nhỏ cười hả hê khiến tôi bực nhưng chẳng thể giận được, Nga tính tình thẳng thắn, hoà đồng, có một người bạn giữa chốn đất khách quê người như nó làm tôi vui vô cùng!
Lần đầu tiên tôi đi lượn Sài Gòn, từ ngày nhập học tôi chỉ biết kí túc xá, trường học, chỗ làm thêm, ba nơi đó cứ luân phiên nhau như vậy cũng đủ khiến tôi chóng mặt chứ đừng nói có thời gian đi lượn.
" Két.... rầm..."
Tôi và Nga ngã nhào ra đường, trời đất quay cuồng, cảm giác như trên đầu tôi có triệu triệu vì sao vậy.
"Này, bà không sao chứ? Có đau chỗ nào không, chảy máu gì không?"
Tôi vội hỏi Nga, thấy nhỏ bạn bình yên vô sự tôi mới hoàn hồn.
"Gãy mất cái chổ để chân sau rồi, cái này thay chắc trăm ngàn, thôi đưa tụi nó trăm rưỡi cho xong chuyện."
"Hai trăm luôn đi em."
Giọng nói của người đàn ông vừa "hôn đít xe" xe chúng tôi đang nói chuyện.
"Chị cầm tạm hai trăm sửa xe." – Người đàn ông mập nhanh chóng dúi vào tay Nga hai trăm ngàn.
"Này, chú kia, không thấy chuyển sang đèn đỏ rồi hay sao mà còn cố phóng nhanh, tính giết người à."
Nga cúi xuống nhặt cái chỗ để chân bị gãy lên nói tiếp.
"Bộ hai người nói câu xin lỗi thì hai người chết hả? Tôi đây chỉ cần hai chữ xin lỗi chứ không cần thứ này, bộ tưởng có tiền là giải quyết được mọi chuyện sao? Hai trăm ngàn này không đủ một bữa ăn của tôi đâu."
Tiếng tiền rách" roạt", Nga cầm cái chỗ để chân bị gãy cứa rách đồng hai trăm.
"Đi thôi Hà."
Ngồi sau xe mà tôi nổi da gà, lần đầu tiên tôi thấy Nga tức giận như vậy, bình thường nhỏ là người rất nhỏ nhẹ, dịu dàng, tôi không còn từ gì ngoài hai từ "khâm phục" dành cho nhỏ bạn.
04.
Trở về kí túc xá với cái bụng như mang bầu, thật không tin được Nga lại kêu nhiều thứ như vậy chỉ với cái lí do "Đang bực, tui phải ăn thật nhiều mới hết bực ."
Một buổi tối thật mát mẻ, không gian kí túc xá yên tĩnh đến kì lạ, nghe rõ tiếng lá rơi xào xạc, tiếng mèo kêu vang vọng đâu đây. Tìm chiếc ghế đá ngồi xuống, vụ té xe hồi chiều làm chân và hông tôi đau nhức, nghĩ lại hành động của Nga, giờ đây Nga đã trở thành thần tượng thứ hai trong lòng tôi rồi.
"Em suy nghĩ gì mà mặt thẫn thờ vậy?"
"Không có gì, anh mới đi làm về sao?"
"Ừ..."
Hai chúng tôi cứ ngồi vậy im lặng hồi lâu, bao lâu rồi tôi mới được ngồi như thế này với anh nhỉ? Nhớ ngày xưa tôi toàn lấy cớ hỏi bài để đựơc gặp mặt anh, ngồi gần anh, nghĩ lại lúc đó thật vui!
"Anh này, anh đã thích ai chưa?" – Tôi buột miệng hỏi.
"Khi nào anh thành đạt, anh sẽ tính chuyện đó sau."
Đúng là anh, giờ anh có mục tiêu quan trọng hơn ở phía trước thời gian đâu mà quan tâm mấy vấn đề này, dẫu đã biết anh sẽ trả lời như vậy thế mà tôi vẫn ngu ngốc hỏi.
"Em đã có rồi vì vậy em sẽ đợi dù có bao lâu."
Tôi nhìn anh cười, không biết anh có hiểu ý của tôi không? Không biết anh có suy nghĩ gì không? Câu trả lời của tôi có đọng lại trong anh chút gì không hay lại như gió thoảng mây bay? Hay anh thuộc dạng sắt đá?
"Sau khi tốt nghiệp anh đã có dự định gì chưa?"
"Kiếm thật nhiều tiền."
"Lúc nào anh cũng vậy."
"Ừ, ngày anh nhìn ba ra đi không mua nổi chiếc hòm tử tế, nhìn thằng Việt còn nhỏ mà phải chịu dày vò trong bệnh tật khi không có tiền chữa trị để rồi thằng bé đi trong đau đớn, nhìn mẹ đau ốm mà thuốc thang không được tử tế đàng hoàng. Anh thật sự chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền thôi."
"Tiền quan trọng với anh vậy sao?"
"Ừ."
Có vẻ như anh đã thay đổi nhưng tình yêu trong tôi nào có thay đổi, nếu có gì đó thay đổi thì chắc đó là tình cảm dành cho anh nhiều hơn, nhìn anh vậy tôi không trách anh mà lại càng thương anh, tôi không giúp gì được cho người mình yêu cả.
05.
Anh tốt nghiệp đại học loại ưu, vì thành tích quá xuất sắc anh nhận được học bổng học thạc sĩ ở bên Anh, anh quyết định không đi vì mẹ anh ốm đau liên miên nên anh không thể quá xa bà.
"Anh hãy đi học tiếp đi."
Nhìn vào sâu vào đôi mắt anh, tôi hiểu cảm giác của anh bây giờ, kí túc xá lại yên tĩnh đến kì lạ, tôi có thể nghe rõ được tiếng thở dài của anh. Hôm nay trăng tròn thật đẹp:
"Trăng kia ông ở trên cao
Nhắn với người yêu tôi đang nhớ chàng
Dẫu rằng xa cách bao nhiêu
Tình này còn đó nguyện xin trao người."
Chẳng biết sao tôi lại làm thơ nữa, tức cảnh sinh tình mà làm ra thơ con cóc chăng?
"Nếu anh lo mẹ anh thì em sẽ giúp anh, những ngày lễ em sẽ thay anh về thăm bác, sẽ nhắn con bé Phương ở nhà qua ngủ với bác mỗi tối."
"Sao em phải làm như vậy?" – Anh nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, không lẽ bao lâu nay anh không biết gì về tình cảm tôi dành cho anh? Không phải anh học rất thông minh sao vậy mà anh không hiểu nổi tình tôi.
"Nếu anh tin em thì anh hãy đi, đó là cơ hội hiếm đấy, bác cũng không muốn vậy đâu, anh mà không đi chắc bác sẽ nghĩ vì mình mà anh mới làm vậy." – Tôi cố tình lảng tránh câu hỏi của anh, không lẽ tôi lại nói thẳng ra là tôi để ý anh đã rất lâu rồi.
"Tại sao?"
"Không gì cả, mà anh ráng học thật nhanh vào, học gấp 10 lần người thường, nếu không em sẽ héo tàn thật mất."
"Chờ anh đến héo tàn sao? Anh biết rồi, cảm ơn em!"
Ngày anh đi tôi không ra tiễn, đi tiễn anh có khác gì đồng nghĩa với việc nói lời tạm biệt, tôi ghét điều đó, giữa tôi và anh sẽ không có lời tạm biệt nào cả.
Hôm nay mưa giăng khắp lối tôi đi, mùa mưa Sài Gòn thật khác biệt, trời muốn mưa khi nào thì mưa mà không có dấu hiệu báo trước, đang nắng cũng đổ mưa ầm ầm, nhờ vậy mà không biết bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cầu vồng. Tôi không thích cầu vồng cho lắm, tôi thích những vì sao hơn! Những vì sao lấp lánh, chói loá, tinh tú hiện lên bầy trời không khác gì anh.
Ngoài trung giờ đang chuyển đông, trời lạnh giá vì vậy mà sức khoẻ mẹ anh ngày càng yếu. Chẳng biết bây giờ anh đang làm gì? Học hành ra sao? Sức khoẻ thế nào?
06.
Hai năm sau.
Ngày anh về tôi không ra đón vì hôm đó bận thi, anh cũng bắt xe về quê luôn nên tôi không có dịp gặp mặt. Mới đây thôi mà tôi cũng sắp học xong năm ba rồi, những tháng ngày không gặp anh tôi nhớ anh đến điên dại, đúng như theo cái kiểu
"Gần nhau thì chẳng thấy gì
Xa nhau mới biết nhớ nhung dạt dào."
Thi xong tôi cũng bắt xe về quê để phụ mẹ thu hoạch mùa rau, cà. Một phần tôi cũng muốn thật nhanh được gặp anh để xua tan nỗi nhớ.
Cuộc sống thật trớ trêu, tôi về nhà thì anh cũng đã đi vào Sài Gòn, nghe mẹ tôi nói anh được nhận làm trưởng phòng của một công ty lớn của nước ngoài nên phải vào đó nhanh chóng. Đúng là tôi với anh "Vô duyên đối diện bất tương phùng."
Trở vào Sài Gòn yêu dấu mang theo nắng gió miền trung, tôi lao đầu vào học tập vì đây năm cuối. Trời ơi! Cái mớ sắt, thép, máy móc này làm tôi điên quá! Nhìn tôi với Nga trông hai đứa thấy thảm, ba mẹ Nga đi công tác nên Nga kêu tôi chuyển qua nhà ở chung, mặc dù là con gái cả mà nhà cửa không khác gì bãi rác, sách tập mỗi nơi mỗi cuốn, mì tôm, đồ hộp bày khắp bếp. Trông chúng tôi không khác gì hai bộ xương di động, giờ mới thấm thía cái cảnh "sinh viên năm cuối", tôi với Nga cùng thề sau này không bao giờ cho con cái mình theo học ngành này. Chỉ vì ai kia mà cuộc đời tôi thật thảm, cơ với chả khí. Đúng là ăn không khí nên chỉ còn lại cơ xương!
"Lâu lắm mới gặp em." – Cái giọng mà tôi không bao giờ quên, cái giọng chứa tính gia trưởng, bảo thủ đó. Nhìn anh thật khác, anh không còn đeo mắt kiếng nữa, tóc cũng để khác, trắng hơn, nhìn đàn ông hơn.
"Vâng, lâu lắm mới gặp, hơn hai năm trời rồi."
"Mà sao nhìn em..."
"Thảm quá hả? Nhờ ơn anh cả, ăn không khí với sắt thép không nên thành vậy đây."
"Sinh viên năm cuối còn nhiều điều thú vị lắm em! Mà anh phải đi đây, anh chuẩn bị có cuộc họp, tạm biệt em."
"Gặp lại anh sau."
Vẫn như thế, tôi chẳng bao giờ dám nói hai từ tạm biệt!
07.
Năm cuối cũng kết thúc, xa mái trường, vĩnh biệt cuộc sống sinh viên, tôi và Nga đều được nhận vào làm ở một công ty, chúng tôi làm bên xuất nhập khẩu các loại máy móc.
"Chào giám đốc, không biết anh xuống đây có chuyện gì?"
"Tôi muốn kiểm tra một số loại máy thôi."
"Hà dẫn giám đốc đi kiểm tra máy móc nhập về kìa em"
Tính uống ly cà phê cho tỉnh ngủ vì tối qua mất ngủ, giờ đây tôi không cần uống cũng tỉnh luôn, hai từ "giám đốc" văng vẳng bên tai, giờ anh đã thành đạt thật rồi, vậy là lâu nay tôi làm chung công ty với anh mà không biết gì luôn. Đây có được gọi là duyên phận không nhỉ?
"Em thấy công việc ra sao?"
"Cũng tốt anh à."
"Tối nay qua nhà anh ăn cơm nhé, ngày nào mẹ cũng nhắc em đấy. Được chứ?"
"À... vâng."
...................................
"Bộ bình thường nhà anh cũng lung linh vậy hả?"
Bước vào nhà anh mà tôi cứ tưởng mình nhìn nhầm, anh có bao giờ chơi cái kiểu sắc màu vậy đâu! Đồ đạc, trang trí, màu sơn nhìn nhà y như bảy sắc cầu vồng
"Mà bác đâu rồi anh?"
"Mẹ về quê rồi em."
"Thế em đến đây chơi với không khí sao?"
"Chơi với anh không được sao?"
Câu trả lời của anh khiến tôi mới biết mình nói lố. Đến chơi nhà anh mà tôi chẳng thể mở miệng ra hỏi được gì, bình thường tôi nói nhiều lắm mà!
"Hà này, em đã yêu ai chưa?" – Câu hỏi anh làm tôi ngạc nhiên, đúng là trước nay anh không biết gì về tình cảm của tôi.
"Yêu rồi."
"Vậy cưới anh đi."
Câu nói của anh nhẹ tan vào không khí, không lẽ tôi nghe nhầm? Anh vẫn đứng đó nhìn ra cửa sổ không hề quay đầu lại.
"Em sẽ cưới anh chứ?"
"Anh biết em yêu ai không mà hỏi cưới em?"
"Ngoài anh ra em không thể yêu ai được nữa đâu.Thề đấy!" – Anh quay lại nhìn tôi với con mắt như đầy thách thức, tôi còn rất sốc với câu trả lời của anh, thật không ngờ anh tự tin đến vậy!
"Em đồng ý chứ?"
"Đây là cầu hôn sao?"
"Một có, hai không. Im lặng là có"
"Anh đừng tự mình áp đặt lên người khác vậy chứ, em xin phép, em về đây?"
Anh bất ngờ ôm tôi từ sau lưng: "Trả lời anh đi rồi em muốn đi cũng đâu có muộn."
"Em...."
Anh đặt lên tôi một nụ hôn nhẹ, 23 tuổi và đây là nụ hôn đầu đời của tôi, cảm giác cứ như có ngàn cáng hoa đang nhè nhẹ bay ở trong lòng, không uống rượu vậy mà tôi lại như người xỉn.
"Vậy là em đồng ý nhé."
Tôi thật không ngờ anh là người như vậy, biết rằng anh cố chấp nhưng giờ anh còn rất thích làm việc theo ý mình. Một người bạn có thể gọi là thanh mai trúc mã, một người anh, một người tôi chỉ biết hướng về từ bé, cứ tưởng tôi đã hiểu thật rõ vậy mà đứng trước anh hiện tại tôi lại không hiểu anh đang nghĩ gì.
"Em yêu anh"
08.
Cưới nhau được bốn năm thì mẹ anh mất, tôi cũng đã sinh bé Na được ba tuổi nhưng nỗi đau chưa qua thì tai ương ập đến, anh bị khởi kiện ra toà vì tội tham nhũng.
Hôm nay trời Sài Gòn mưa to bất chợt, lái xe vội vã đến toà, đi qua những con đường quen thuộc mà tôi và anh vẫn hay qua những ngày xưa... Nhớ!
"Toà tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thanh Lâm tám năm tù."
Câu nói xé nát trái tim tôi, tám năm, những tám năm, tám năm tôi sẽ sống không anh bên cạnh. Nước mắt bất giác cứ vậy tuôn ra...
" Anh sống trong đây thấy đã quen chưa?"
" Em có hận anh không?" – Nhìn bộ dạng tiều tuỵ của anh bây giờ tôi không sao cất nên lời, hận ư?
" Em rất hận em, hận em vì là vợ anh mà không thể ngăn cản những gì anh làm."
" Anh yêu em, yêu con nhiều lắm!"
Lái xe trên đường về nhà, tôi cứ suy nghĩ mãi câu anh nói, đó là lần đầu tiên anh nói yêu tôi. Tình yêu anh trao tôi chưa bao giờ thể hiện ra bên ngoài, chưa một lời nói ngọt ngào, chưa một món quà đắt tiền nhưng đâu nhất thiết cứ thể hiện ra bên ngoài mới là tình yêu, yêu thầm lặng, quan tâm thầm lặng cũng là một cách yêu mà! Chẳng phải tôi cũng luôn yêu thầm lặng đó sao.
2 giờ sáng, vẫn không ngủ được vì thiếu vắng một mùi quen thuộc, tôi nhớ anh đến cồn cào, nhớ hơi ấm anh, nhớ những lúc anh mê đá bóng hò hét đến nỗi tôi phải cãi tay đôi với anh, nhớ cả mùi bia rượu say xỉn của anh. Toan tính lấy chai rượu nhỏ vài giọt lên gối cho dễ ngủ thì bỗng tiếng điện thoại reo chuông làm tôi lo lắng lạ thường, cảm giác có gì không ổn.
"Là chị Nguyễn Thiên Hà phải không, chúng tôi gọi chị từ trại giam, chồng chị anh Nguyễn Thanh Lâm đã tự tử ngay trong trại giam."
Buông lơi...
Read more…

NHỮNG CÁNH HOA RƠI TRONG MÙA GIÓ

10:43 PM |
Này cậu, đến một lúc nào đó thôi, chúng ta sẽ thôi không còn nghĩ về nhau nữa...
***
1.
Những cánh hoa rơi rơi trong sân trường. Mùa hạ rực nắng. Chúng ta đợi một cơn mưa và kể cho nhau nghe câu chuyện ngày mưa của tụi mình. Cậu có còn nhớ ngày hôm đó không? Tớ đã hỏi cậu khi chúng ta gặp mặt nhau lần đầu tiên, lúc đó trời mưa, cơn mưa tháng tám có lẽ không phải là một cơn mưa bất ngờ.
"Người lạ, cậu có câu chuyện nào đáng nhớ không? Vào một ngày mưa nào đó?"
Cậu đã nhìn tớ, và mỉm cười. "Người lạ? Chúng ta cùng lớp đấy!"
"Cùng lớp thì sao? Giữa những người trước đây chưa từng gặp nhau và hôm nay với nói chuyện với nhau lần đầu thì không phải là xa lạ sao?"
Cậu không nói gì chỉ cười. Đợi một lúc lâu sau, cậu mới nhẹ nhàng nói. "Ừ, sao cũng được"
Rồi cậu kể cho tớ nghe câu chuyện ngày mưa của cậu, tớ không nhớ rõ là câu chuyện đó cậu đã nói về ai và nói về điều gì. Chì có một đoạn mà có lẽ tớ không bao giờ quên được. "Đừng khóc khi trời mưa, đừng nghĩ rằng nước mưa sẽ xóa nhòa nước mắt. Điều đó thật hay ho, nhưng không đúng. Ngay cả khi nước mưa có làm tan biến đi bao nhiêu giọt nước mắt, thì nỗi buồn vẫn còn đó, ngay trong trái tim cậu. Cậu sẽ trở nên đáng thương khi mà chẳng một ai biết được cậu đang buồn. Khi buồn thì cứ khóc. Khóc thật to. Và đừng tìm cách che giấu nó"
Tớ hiểu rồi, những cơn mưa không phải là người bạn tốt khi chúng ta buồn. Phải không?
Rồi đến một hôm nào đó... "Này, tớ có ô, cậu có cần nó không?" – tớ nói khi cơn mưa trút xuống đột ngột. Và cậu, chàng trai hay cười, nhìn tớ và không hề mỉm cười. Cứ thế cậu bỏ mặc tớ đứng giữa những giọt nước mắt của mùa hạ. Bóng cậu khuất dần trong màn mưa. Tớ thật sự không hiểu nổi ánh nhìn đó của cậu. Tớ muốn khóc lắm, nhưng tớ sẽ không làm thế. Bởi vì hôm nay trời mưa.
Ngày nắng đầu tiên của mùa hè năm ấy, ngày mà ông trời để những tia nắng đầu mùa lạc xuống trần gian và báo hiệu rằng một mùa hạ nữa lại đến. Tớ đã mơ một giấc mơ kì lạ.
Trong mơ, tớ đi lạc giữa một rừng hoa bằng lăng. Tớ đã từng nghĩ, nếu có ai đó kể chuyện về một loài hoa nào đó cho tớ nghe, câu chuyện mà tớ không muốn nghe nhất đó chính là câu chuyện về loài hoa tím mà tớ đang nhắc đến lúc này. Hẳn sẽ là một câu chuyện buồn. Hắn sẽ là một lời từ biệt hoặc là một cuộc chia ly. Chỉ là, may thay, nó được dự báo trước.
Trở lại với giấc mơ mà tớ đang kể, cậu biết không, trong giấc mơ đó tớ thấy cậu. Chàng trai với chiếc áo sơ mi trắng, tai trái có đeo một chiếc khuyên màu bạc... Cậu ngồi dưới một gốc bằng lăng, tay xoay xoay một nhánh hoa to bằng lòng bàn tay, mỉm cười với tớ, và nói rằng "Này, có tin không, khi bằng lăng nở thì đó cũng là lúc cậu phải ra đi!".
Tớ không biết đó là một giấc mơ đẹp, hay là một cơn ác mộng ngọt ngào nữa. Nhưng so với thực tại mà tớ đang trải qua, tớ hiểu rằng, được nhìn thấy cậu dù chỉ là một khoảnh khắc trong mơ thôi thì đó cũng là điều đẹp đẽ nhất rồi.
Có một buổi sáng trời trong veo, nắng thật hiền lành và những ngọn gió cũng bắt chước hiền lành một cách tương tự. Tớ thấy mọi thứ nhẹ nhàng quá đỗi. Cho nên, lúc cậu gọi tớ ra ngoài dù biết trước rằng sẽ không có gì tốt đẹp cả đâu nhưng tớ vẫn mỉm cười và chạy theo cậu như một chú mèo con ngoan ngoãn. Tớ sẽ bị cậu làm cho buồn đến phát khóc. Tớ biết ngay mà.
"Chúng ta chia tay thôi!"
"Ừ" – tớ mỉm cười và đồng ý. Có lẽ đã đến lúc tớ phải ra đi rồi, phải không? Như lời cậu nói với tớ trong giấc mơ mùa hạ. Tớ sẽ đi khỏi trái tim cậu. Một cách nhẹ nhàng và bình lặng như lúc bước vào.
Những cánh hoa bằng lăng xoay vài vòng giữa không trung rồi lặng lẽ chạm đất. Sân trường với cái màu xám xịt của xi măng giờ đây điểm xuyết vài ba cánh bằng lăng tím vì gió mà rời xa những nhánh hoa. Mà không thể oán thán, vì đã đến lúc nó phải rời đi. Đó là luật rồi.
Cho đến lúc những cánh hoa thôi rơi. Tớ nhận ra, thời gian luôn biết cách làm lòng người dịu lại. Theo đó, cũng chính thời gian đã chôn vùi biết bao nhiêu thứ. Lẽ ra tớ phải biết được lí do mà cậu để tớ ra đi, nhưng không, khi cậu im lặng không nói gì, tớ cũng đã im lặng như thế. Muốn biết lắm, nhưng chẳng có lí do gì để hỏi cả, đặc biệt là khi mọi thứ đã được quyết định.
Cũng không thể nói là không thể quên. Bởi vì tớ biết, tình đầu không bao giờ thành. Giống như việc những cánh hoa phải rời khỏi cành để nhường chỗ cho một sự kết tinh khác vậy. Vậy nên, tớ quyết định tin tưởng vào cái điều mà người ta hay nói. Rằng, đến một lúc nào đó thôi, thứ mà ta nghĩ nó quan trọng nhất với cuộc đời mình, thứ mà ta nghĩ không có nó ta không thể sống nổi, sẽ trở thành điều gì đó rất bình thường. Thời gian sẽ chứng minh điều đó. Tin đi.
Ừ , tớ tin.
"Này cậu, đến một lúc nào đó thôi, chúng ta sẽ thôi không còn nghĩ về nhau nữa. Cũng có thể, người này thỉnh thoảng sẽ nhớ đến người kia, nhưng trong cái khoảnh khắc đó, cả hai đều nhận ra rằng, mọi thứ đều vô nghĩa."
2.
Nên vui hay buồn?
Tớ chẳng biết nữa, chỉ biết là, mùa mưa rồi cũng sẽ qua đi. Vậy thôi. Đừng vui, cũng đừng buồn vì mọi thứ nói cho cùng cũng chỉ là một khoảnh khắc. Có thể dựa vào khoảnh khắc đó mà sống tốt, còn không, cứ nghĩ rằng mọi thứ cũng chỉ như một chiếc bong bóng xà phòng và đừng tin vào sự kì ảo đó là mãi mãi là được rồi.
Tớ với cậu, tình yêu đó không phải là mãi mãi. Chỉ là cái khoảnh khắc hạnh phúc đó, chúng ta không nên quên.
"Hãy gặp nhau!"
Tớ đã phớt lờ lời đề nghị của cậu như cái cách mà cậu phớt lờ tớ lúc tớ hỏi cậu có cần ô không vào mùa hè ấy. Tình cảm, cuối cùng, tớ cũng buộc phải kết luận đó là một trò chơi.
Cứ bước đi đi, để rồi xem ai sẽ là người quay lưng và đuổi theo người còn lại. Phải vậy không?
"Tại sao cậu ta có thể khi cần thì gọi tớ lại, khi không cần thì bảo tớ ra đi? Như thể cậu ta chỉ cần ngồi yên một chỗ và điều khiển được người ta vậy?" Tớ đã hỏi cô bạn thân nhất của tớ điều đó.
Và cô ấy nói rằng.
"Cậu không cần phải suy nghĩ gì cả! Đừng suy nghĩ gì nữa! Câu trả lời rõ ràng là cậu đã biết rồi đấy thôi. Nhưng mà hãy cứ gặp nhau đi, và hỏi rằng vì sao chia tay? Vậy thôi. Rồi trở về. Cậu có thật lòng là không muốn biết điều đó không?"
Ừ, tớ không thật lòng. Tớ muốn biết đến phát điên lên được. Nhưng tớ lại sợ những câu trả lời kiểu như, tớ thật nhàm chán, hay là cậu đã tìm được người khác tốt hơn tớ rồi... đại loại vậy. Tớ sợ điều đó. Nhưng bây giờ, những câu trả lời đó chẳng còn ảnh hưởng gì tới tớ nữa.
Tớ quyết định rồi. Chúng ta hãy gặp nhau, thêm một lần nữa.
Quán café nhỏ tọa lạc ở một góc phố nhỏ, ngay ngã tư. Có một cây bằng lăng tím cao lớn phủ bóng mát cả một mảnh sân vuông. Tớ không hiểu, đó có phải là sự trùng hợp, hay là một sự sắp đặt nào đó mà cậu muốn cả hai bị cuốn vào. Mùa này bằng lăng chưa ra hoa, chỉ có những tán lá màu xanh biếc. Tớ lọt thỏm trong một góc vườn nhỏ của quán café đó. Và đợi cậu. Tiếng nước chảy róc rách từ cái hòn non bộ bên cạnh cùng với thứ âm nhạc nhẹ nhàng đang phát ra từ cặp loa xinh xắn của chị chủ quán, tớ thấy lòng muốn bình yên. Ừ dù thế nào đi nữa, tớ cũng sẽ bình yên và thôi suy nghĩ.
Cứ nói mãi về một điều thật không hay cậu nhỉ? Tớ sẽ thôi không nói về những cánh hoa tím, tớ sẽ không nói nữa về cơn mưa, cũng như không tìm cách để nói về cậu trong những ngày buồn chán chỉ biết nghe nhạc và nhìn thời gian trôi. Giống như lúc này, tớ cố để lòng mình thôi dậy sóng nhưng có gì đó cứ cuộn trào ở trong tim. Bởi vì cậu không đến.
Ừ, tớ như một con ngốc.
Quán vắng tênh, khúc nhạc vang lên ngày càng da diết. Giai điệu như rót nỗi buồn vào trong tim.
"Có phải em đợi một cậu bé tai trái có đeo chiếc khuyên tai màu bạc không?"
"Vâng ạ. Nhưng chắc là cậu ấy không đến" – tớ nói với chị chủ quán xinh đẹp.
"Cậu ấy đã đến đây, và đi trước rồi... chị xin lỗi vì bây giờ mới nói cho em biết...". Rồi chị nói tiếp trong sự ngơ ngẩn của tớ "Có một lá thư, em có muốn..."
"Không ạ. Em không cần đâu. Chị cứ giữ hộ bạn ấy đi!" Tớ quả quyết.
Chị cũng chỉ cười. "Ừ, chị hiểu rồi cô bé ạ... nhưng bất cứ khi nào em cũng có thể đến và lấy nó đi... vì nó thuộc về em mà. Ngốc!"
Con đường không dài hơn cũng không ngắn lại. Chỉ là bàn chân bỗng dưng thấy mỏi. Tớ thấy bất an. Thật sự bất an.
Sẽ có những lúc, cậu sẽ hoài nghi tất cả những hành động mà một người mà mình đã từng thương yêu làm để tìm cách chối bỏ mình. Không oán hờn, cũng không ghét bỏ mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tại sao họ lại cố đẩy mình ra khỏi cuộc sống của họ một cách bất ngờ và phũ phàng? Có phải là dự báo cho một chuyến đi như trong một câu chuyện nào đó?
Cậu sẽ đi, phải không?
3.
Cậu biết không? Khi tớ mỉm cười và tự nói với mình rằng "ừ, phải để cậu ấy đi thôi" cũng là lúc tớ muốn chạy thật nhanh đến bên cậu và kéo cậu về phía mình nhất. Nhưng rồi tớ nhận ra, đó đâu phải là tình yêu. Vì yêu cậu tớ phải để cậu đi, vì yêu cậu tớ phải chấp nhận rằng cậu là mối tình đầu đẹp nhất mà tớ đã từng có nhưng mối tình đó buộc phải đóng lại, như gấp lại một trang vở sau khi đã học xong...
Tớ nhớ những dòng tin nhắn cụt ngủn cuối cùng của hai chúng ta, vào cái đêm trước khi cậu lên đường.
"Cậu có muốn tớ ở lại không?" – Cậu hỏi. Tớ biết đó là câu hỏi mà tớ không có đủ khả năng để gánh vác hậu quả của câu trả lời mà tớ muốn cậu biết.
"Tớ không còn yêu cậu nữa đâu". ừ, cậu cứ tin như vậy mà yên tâm đi đi. Tương lai của cậu ở phía trước. Còn tớ chỉ là một cánh hoa vô tình rơi xuống cuộc đời cậu trong một buổi chiều đầy gió mà thôi. Gió ngừng thổi, hoa sẽ ngừng rơi.
Một giây trôi qua, hai giây trôi qua, ba phút, năm phút, một tiếng, hai tiếng... tớ đoán chắc là cậu cũng đang khóc, bởi vì tớ cũng đang khóc. Trước khi bước vào giấc ngủ, điện thoại tớ vang lên tiếng bíp bíp, trong mơ hồ, tớ thấy dòng chữ "Khi những cánh hoa bằng lăng rơi xuống, tớ nhất định sẽ nhớ đến cậu". Ừ, như vậy đủ rồi.
Cậu lên đường bình an.
Buổi sáng hôm sau, tớ dậy thật sớm và cứ mãi ngắm nhìn bầu trời. Màu xanh quen thuộc. Tớ chờ đợi điều gì đó chẳng rõ, máy bay chở cậu sang nơi đó liệu có ngang qua nơi này không? Và rồi tớ lại bật cười, nếu có thì sao? Ừ, không có chuyện đó đâu.
Tháng tư rồi, bầu trời nơi ấy có xanh không? Nơi này, bằng lăng lại nớ rộ. Tớ nhớ như in giấc mơ đêm hôm đó. Cậu nói rằng tớ phải ra đi. Ừ lần này tớ phải ra đi thật rồi cậu nhỉ?
Read more…