Nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc chứ?

8:56 AM |
Thật lòng đấy anh, chỉ cần anh nói nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc, thì dẫu có tiếc nuối hay tổn thương, dẫu có khó khăn để vượt qua rào cản tâm lý, em sẽ vẫn bằng lòng.
Có thể mọi người sẽ nói em thật ngốc, bởi vì ngoan ngoãn đứng sang một bên khi anh muốn ra đi mà không một lời than vãn hay trách cứ. Thì sao? Anh nói là ra đi có nghĩa là đã quyết tâm bỏ em lại rồi, cho dù em cố gắng bám víu lấy anh thì cũng chẳng thể mang anh trở lại vẹn nguyên như ban đầu.
Anh à, nếu em buông tay, có thật anh sẽ hạnh phúc không? Sẽ không còn gánh nặng phải ở bên cạnh em trong khi cảm xúc đã vơi đã cạn, sẽ không còn đột nhiên phát cáu trong khi chúng ta chẳng xảy ra chuyện gì, sẽ không còn mâu thuẫn và day dứt khi nửa muốn vứt bỏ để dứt khoát quay lưng, nửa thương xót em sẽ suy sụp mà không đứng lên được.

Nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc chứ?
Không cần anh phải thương hại đâu anh, nếu đã là thương hại thì chẳng phải tình yêu nữa rồi.Mặc dù người ta vẫn nói, một khi đã thật lòng yêu thì tự trọng và sĩ diện sẽ dẹp sang một bên. Nhưng em vẫn cần giữ chút tự tôn cuối cùng, để quay lưng đi trước khi anh đi mất, để bình thản buông tay trước khi nước mắt rơi, để cho mọi chuyện qua đi mà không trách móc bất cứ ai, kể cả bản thân mình.
Lúc yêu thương thì chẳng cần lý do, đến khi chia tay lại vô vàn, chi chít. Đến độ em có thể nhận ra một sự thật khốc liệt rằng, dường như tình chẳng phải đậm sâu nên mới dễ dàng tìm kiếm lý do để buông tay vứt bỏ nhau như thế.
Buông tay rồi, anh sẽ hạnh phúc chứ? Không có em phiền phức bên cạnh nữa, anh sẽ chẳng cần phải hối lòng kiềm chế những cơn tức giận vô cớ, cũng chẳng phải thấy ấm ức khi mà cứ phải giả vờ nhập vai một người bạn trai theo danh nghĩa, của em.
Không thể kiên nhẫn ở bên cạnh em nữa, chỉ cần anh nói một lời thôi, rồi ra đi cũng được. Để em biết rằng chẳng còn hy vọng gì giữa chúng mình đâu, sẽ chẳng còn chuyện anh vì em mà làm tất cả mọi chuyện, cũng chẳng còn chuyện anh cảm thấy vui vẻ khi bên cạnh em.
Ừ, nếu đã chán nhau như thế, thôi thì em buông tay ra, anh ạ.
Bởi vì sự níu kéo ở thời điểm này, em biết, nó đã chẳng còn tác dụng gì nữa, và anh thì sẽ càng chán ghét em hơn. Buông tay rồi, em có đau đớn, em có khổ sở, nhưng sẽ là đáp án đúng nhất phải không anh?
Anh sẽ hạnh phúc chứ, một khi em buông tay ra ấy? Anh sẽ cảm thấy không còn gánh nặng hay bất cứ một mối bận tâm nào khác chứ?
Rồi em sẽ biết tự chữa lành vết thương cho mình, chỉ cần anh thấy hạnh phúc, với em đã là quá đủ…
Read more…

Tặng một hơi thở cho một người

8:55 AM |


-Sáng 7h ngày…
Tút tút….tút…
Alo- 1 người con trai – Anh đang trước nhà nè, nhanh đi trễ giờ rồi…
Ok, ra rồi nè-tút..tút…Hiền chạy ra…
Lĩnh chạy 1 chiếc xe đạp đen, mặc 1 chiếc áo thun trắng và quần vải đen đơn giản
Hiền hôm nay lại có trò để bắt nạt Lĩnh, cô hẹn hôm nay Lĩnh phải đèo cô len xã ăn kem…cách đây 27km
2 người bắt đầu đi, trên con đường nhỏ xung quanh là cảnh bao la của đồng lúa..3h đồng hồ sau, trước quán kem.
2 người ngồi vào bàn…gọi 2 ly kem người Lĩnh ướt Đẫm mồ hôi..
-Lĩnh và Hiền quen nhau gần 1 năm..Hiền là 1 cô gái cá tính rất thích bắt nạt và làm nũng Lĩnh
Lĩnh 1 chàng trai 19 tuổi, cao mái tóc ngắn gọn, gương mặt trắng nhưng màu trắng bệt rất kì lạ
-2 người ăn kem xong ! Hiền nhìn ngang đường thấy 1 quán bán trân châu
-Anh… em qua mua Trân Châu nha, anh đợi em cái nha..
Hiền chạy thật nhanh qua đường Lĩnh đứng đợi
Cô vẫn có cách làm khó cậu trai mua Trân châu xong Hiền gọi
-Anh qua đây cầm ly Trân châu cho em nè..
-Em qua đây đi – Lĩnh mệt nhoc trả lời
-Bây giờ anh qua không…
Lĩnh đi qua được rồi…- dắt theo xe đạp Lĩnh từ từ đi qua..
Cầm ly trân Châu đủ màu sắc thật đep..cô ngắm nghía rồi đưa cho Lĩnh..Lĩnh đi theo sau cô tay cầm 2 ly trân châu dắt xe..qua đường bổng lĩnh vấp ngã…làm đổ ly Trân Châu đầy đường
Trời ơi, anh thật vô dụng..HIền dỗi hờn
-Xin lỗi anh…anh lỡ vấp
Vậy đó..
2 ngày sau từ lúc giận Lĩnh vì 2 ly Trân Châu, Hiền không thèm Gặp Lĩnh
Chiều hôm đó. Lĩnh đến nhà Hiền để xin lỗi
-Em ra đi anh muốn nói chuyện được không
được rồi đợi tí..
Anh mún…LĨnh nhỏ nhẹ – Xin lỗi em được không
-Anh là 1 thằng con trai mềm yếu, sao cái gì anh cũng xin lỗi xin lỗi, đi đâu em cũng quuyết định
Bây giờ, em muốn Chia tay với anh..
Lĩnh nhìn thẳng vào mắt Hiền, đôi mắt Hiền rất dứt khoát
-Ùhm, anh đồng ý..
Hiền đi vào nhà..Rầm..
Lĩnh ra về..

Tặng một hơi thở cho một người
2 ngày…3 ngày., 1 tuần..
Hiền không hiểu sao Lĩnh không năn nỉ., Hiền biết Lĩnh yêu Hiền lắm mà
Cô đợi hoài mà không thấy tin tức..
Cô liền gọi điện cho Lĩnh..
tút tút..
Alo..giọng 1 ngưòi đàn bà nhấc máy
Cho con gặp a Lĩnh cô – con là Hiền
-Con qua đây đi, cô có chuyện mún nói – Mẹ lĩnh nói với Hiền
10p sau Hiền qua nhà Lĩnh..vào nhà mẹ Lĩnh đang ngồi…
-Con ngồi xuống đi
-Bà nói với Hiền..Lĩnh nó đang trong viện, nó bị thiếu máu não 2 năm nay rồi, nó yếu ớt lắm nhưng từ ngày nó quen con, nó đỡ nhiều nhưng, 1 tuần nay nó lại trở bệnh nặng hơn và phải nhập viện…
-Hiền Hoảng hốt…
-Hiền như chết lặng, cô rơi nước mắt, nhẹ nhẹ từng giọt, tim cô giờ đây dường như sắp mất đi 1 nửa…
Cô chạy thật nhanh, cô chạy như đang cần thấy gấp lần cuối cơ hội, và dường như chỉ cần trong 1 tích tắc cô sẽ mất đi 1 người quan trọng nhất với cô
-Lĩnh là người luôn che chở bảo vệ cô, luôn làm mọi thứ cô yêu cầu, mọi điều làm cô vui…
Hộc..hộc..cô thở dồn giờ cô mới cảm giác được sự mệt mỏi thật sự, cô mới có thấy sự mệt mỏi khi cô bắt Lĩnh cõng cô lên ngọn đồi nhưng phải chạy..Lĩnh chạy..trên lưng là người con gái anh ấy yêu, hơi thở mệt nhọc của lĩnh mà Hiển từng thấy giờ cô mới bít mệt như thế nào..
-Bệnh Viện…cô đã tới, cô chạy thật nhanh đến căn phòng nơi mà Lĩnh đang nằm..Lĩnh đang nhìn ra ngoài cửa sổ và anh chưa bít là Hiền đã tới…
-Lúc này Hiền mới nhận thấy sự thanh thoát và yên bình ở lĩnh
-Anh thật là 1 con người yếu đuối, mới có tí xíu cũng mệt..- Cô chợt nhớ lại những gì cô thường nói với Anh…
-Anh, cô nhào tới thật nhanh và ôm chầm lấy Lĩnh…Cô siết thật chặt , cô khóc..
-Em xin lỗi anh…Em muốn quay lại được không anh…Em yêu anh nhìu lắm, anh, sao anh không cho em biết, sao anh không nói với em là anh bị bệnh…tại sao anh giấu em
LĨnh không nói 1 lời nào, anh khóc, đôi mắt đỏ dần, giọt nước mắt rơi xuống cánh tay mà cô đang ôm anh..rớt rớt từng giọt từng giọt
anh vội lau nước mắt..anh lấy trong ngăn tủ ra 1 thứ..
-Ly Trân Châu..cô ngạc nhiên
-Uhm, Anh đền cho em nè, em đừng giận anh nha…
-Anh ngốc qua., em không giận anh đâu..Anh, cô khóc trong tiếng nấc và trong lòng anh, bàn tay anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô..tay anh cầm chắc ly Trân Châu đầy màu sắc dưới nằng chiều..2 người như 1 bức tranh thật buồn thảm..
1 tuần sau..vào đúng chiều thứ bảy…cô chuẩn bị vào thăm anh..cô còn mang thêm 2 ly kem, chính cô đã đạp xe 27km lên xã mua về để cho anh ăn..và những lúc này đây anh yêu cô nhìu như thế nào chỉ chính cô mới hỉu..cô tự tay làm đồ ăn..gọt trái cây..những điều mà cô bắt anh phải làm cho cô trước đây
cô đi qua bên đường tiến thẳng vào cổng bệnh viện..trong lòng cô như sắp đi vào nơi mà cô cảm thấy được tình yêu thật sự…nơi có anh đang đợi cô ở đó..
…Rầm….
———————-
Cô giật mình mở mắt ra, 1 bộ đồ trắng, cô đang nằm trên 1 cái giường trắng…mẹ cô đang ngồi trên ghế..
cô từ từ mở mắt ra, làm quen lại với ánh sáng..
-Mẹ..- Cô gọi
-Con, con tỉnh rồi anh, mẹ lo quá, mẹ sợ quá, con còn đau không, con đỡ chưa
-Con bị gì vậy mẹ..- cô mới đưa tay sờ lên đầu..đầu cô được băng lại, cô mới cảm giác nhói đau…
-..Con ăn gì không..
-Không con chỉ muốn biết con bị gì..
-Mẹ cô chỉ nín
-Cô hỏi dồn, chuyện gì xảy ra vậy mẹ..
-Con bị tai nạn.1 chiếc xe đã đâm vào con khi con đang qua đường trước cổng bệnh viện…
-Vậy khi nào vậy mẹ, con vào đây từ lúc nào..
-2 ngày trước-mẹ cô buồn bã nói..
Cô lúc này mới chợt nhớ tới lúc cô đang định vào thăm Lĩnh..
-VẬy anh Lĩnh đâu mẹ, anh ấy còn ở đây chứ, con muốn qua phòng anh ấy..
Mẹ cô khẽ rơi nước mắt, mẹ cô khóc, khóc nức nỡ
Bà làm cô khó hiểu..bà ôm lấy cô..bà nói đau khổ trong tiếng nấc
-Mẹ và con mang ơn nó nhiều lắm..mẹ mang nợ nó..
-Sao vậy mẹ..mẹ kể con nghe đi mẹ..
-Nó , nó , con còn sống là nhờ nó..-bà vẫn nức nở..và bà đi tới bàn cầm qua đưa cho Hiền 1 hộp ..
Hiền mở hộp ra..1 ly trân châu..1 bức thư..
-ngày../../…
Em iu, Khi em đọc là thư này, thì chắc anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa..,Anh yêu em, Nhưng Anh sẽ mãi yêu em, anh sẽ theo làn gió,anh sẽ tan theo nắng chiều,,Anh đã mãi mãi xa em
Em nè, Em có biết là anh yêu em nhìu như thế nào không, Anh yêu em mà anh tự dặn lòng là anh sẽ không bao giờ làm em buồn được. Anh chỉ muốn làm em vui kể cả khi anh phải làm điều gì đó mà anh không thể làm được.
Khi em nói lời chia tay, tim anh như xé ra. Anh chấp nhận vì sao em biết không.? Vì anh không thể làm em buồn, nếu quyết định đó làm e vui anh vẫn chấp nhận,
Anh chỉ có thể làm hết sức vì anh yêu em, đến khi anh chết, Anh biết thời gian sống của anh chẳng con được bao lâu nữa nên anh chỉ làm được hết sức mình,
Tạm biệt em, chắc có lẽ là Vĩnh biệt. Anh yêu em, anh mong em sẽ sống tốt anh chỉ xin lỗi lần cuối này nữa thôi,!! Em chấp nhận nha em
Anh xin lỗi em, vì anh không thể bên cạnh em được nữa và anh xin em 1 lần cuối Em hãy sống thật tốt, sống luôn cả phần cuộc sống của anh em nhé,
Anh yêu em
…….
———————————–
LĨnh đã làm tất cả cho cô làm tất cả mọi thứ cô yêu cầu…
Cô đã có qua nhìu sự nuông chiều của anh, cô nhận qua nhìu tình yêu từ anh
Và bây giờ cô đã mất anh, cô mất tất cả trong khoảng thời gian qua cô đã chưa 1 lần nào làm anh vui, chưa 1 lần làm anh cảm nhận được tình yêu từ cô, chưa bao giờ..thấy được sự thất vọng từ anh, Cô hét lên….
Mất hết thật rồi
-Nó đã truyền máu cho con..con mất máu qua nhìu và nhóm máu nó cùng với nhóm máu của con
LĨnh đang ngồi trong phòng và nghe tiếng hối hả la lên
Tránh ra Tránh ra..phòng anh đối diện Khu cấp cứu..anh thấy 1 người đang bế 1 cô gái..Và anh đã lạnh xương sống khi thấy đó chính là Hiền, người Hiền đầy máu, máu chảy rất nhìu, anh vội chạy ra anh dùng hết sức còn tồn tại trong anh, Chạy thật nhanh,
-Máu cần vô máu cho cô ây-các bác sĩ hối
-1 cô y tá đang đi ra thật nhanh với mẫu máu ..
-Hết rồi, nhóm máu này trong Kho chì còn 1 ít
-Nhóm máu gì.
-AB-cô ý tá trả lời và truyền máu cho Hiền
-Không đủ..Nhanh lên xem ai có nhóm máu này
Trong bệnh viện này chẳng có ai có nhóm máu này..
Lĩnh ngồi bệt xuống, và lý do gì đó anh chạy nhanh về phòng lấy quyển sổ bệnh Ra..
-Huynh Công Lĩnh
-Nhóm máu AB
-Tình Trạng bệnh: Thiếu máu não
-…..
Anh cầm theo quyển sổ đó và chạy thật nhanh vào phòng cấp cứu , các y tá ngăn lại..
Tôi, tôi nhóm máu AB, tôi truyền mau
———————-
Lĩnh mở mắt ra, nhìn lên đồng hồ, nhưng hơi sức anh đã cạn kiệt, anh nhớ lại..
-Bác sĩ tôi xin hiến máu để cứu cô ấy..
-Nhưng, anh anh không thể hiến máu được, anh sẽ chết…-BS cầm quyển sổ bệnh và nói..
-Tôi chấp nhận, tôi kí tên hiến máu nhanh lên đi , làm đi…-Anh hét lên, anh khóc và hét lên
———————
Anh cố gắng xoay đầu qua..thấy mẹ anh và mẹ Hiền đang ngồi khóc
-BS đi vào và trao cho mẹ anh 1 tờ giấy
-Mẹ anh khóc BS bắt đầu đo nhịp tim và …
-Mẹ ơi, cho con xin 1 tờ giấy và cây viết..-Anh mệt nhọc nói khẽ
Anh….- Hiền thét lớn hơn khi mẹ cô đã kể xong..
-Nó đã trao hơi thở và thời gian sống cuối cùng mà nó có cho con..
Cô nắm chặt lá thư và ly Trân Châu trên tay…
Dòng chữ nghệch ngoạc của một suy nghĩ dang dở
-Chàng đang nhìn theo nắng xen qua cửa sổ dưới hơi thở của làn Gió………..
Read more…

Tôi đã trở thành trai bao như thế

6:36 AM |

27 tuổi, tôi chưa lập gia đình, cũng không sốt ruột chuyện lấy vợ đơn giản vì quanh tôi có rất nhiều phụ nữ. Họ ve vuốt và đáp ứng đầy đủ nhu cầu của tôi, lấy vợ cũng có để làm gì ngoài thỏa mãn việc lên giường cơ chứ!




Bạn có thể không đồng ý với quan điểm của tôi, bạn chuẩn bị rao giảng cho tôi rằng người ta kết hôn để sinh con đẻ cái nối dõi tông đường, ổn định cuộc sống... Những điều ấy, bố mẹ nói với tôi suốt, nhưng tôi mới 27 thôi mà, ổn định cuộc sống tuổi 40 cũng chưa muộn. Thêm nữa, tôi luôn khỏe, máy móc cực tốt, bây giờ hay trung niên cũng được, khi cần, tôi sẵn sàng cho vợ cả một đội bóng chứ không phải một mụn con.
Quan điểm nào cách sống ấy. Cho nên tôi sống phóng đãng và rất thoáng. Sáng tôi đi với Ly, chiều tôi ở với Hoài. Cuối tuần có thể tôi lại tạm biệt hai em để đi “công tác” với Kiều Trang hay một cô nàng mới quen nào đó nhờ biệt tài mồm mép. Không ai trong số họ là người yêu của tôi, nhưng ai tôi cũng “yêu” và với tôi họ cực kỳ tha thiết, nhiệt tình. Cứ sau mỗi lần gặp gỡ, đưa nhau đi ăn uống rồi vào nhà nghỉ hay khách sạn, tôi lại tặng họ một món quà, khi thì áo váy, lúc là đồ lót. Họ luôn hớn hở ngay từ lúc gặp tôi, chắc bởi họ biết điểm đến cuối cùng của cuộc gặp gỡ với tôi luôn là các trung tâm mua sắm. Tôi nghĩ chuyện đó cũng thường thôi. Bạn nghĩ xem, nếu tôi đi “bóc bánh” thì tôi cũng phải trả tiền. Huống hồ Ly, Hoài, hay Kiều, Vân… đều không phải là “bánh”, họ sạch sẽ, thơm mát hơn nhiều, tôi bỏ tiền ra để “đền” họ những gì họ đã mang đến cho tôi cũng là việc nên làm, tính tôi sòng phẳng. Mà họ không tự ái khi tôi làm vậy. Phụ nữ cũng xoàng nhỉ, cho nên chẳng việc gì phải trân trọng hay sợ họ tổn thương, có ăn có trả.
Tôi cứ sống thế, bừa bãi như dê, tự cho mình là ngon vì chén được hết cô này đến cô khác. Càng ngày tôi càng cảm thấy không cần hôn nhân, cũng có thể vì lòng tin của tôi vào phụ nữ đã cạn kiệt rồi. Bạn nghĩ đi, có nên đặt lòng tin vào đám chân dài xỏ váy ấy không khi họ chẳng cần đến lần hò hẹn thứ hai để lên giường với tôi và sau khi lên giường thì “em sẽ nhận quà”, nụ cười mủm mỉm không biết có phải để khỏa lấp sự sượng sùng không nữa!
Thế rồi tôi gặp cô ta, người ít nhiều gây ra sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi về phụ nữ. Cô ta cũng có tuổi rồi, nhưng đẹp, dáng dấp ngon lành, da dẻ cũng nuột. Những ngày đầu mới quen, cô ta thích hò hẹn uống cà phê với tôi, nhưng đến tận lần hò hẹn thứ ba tôi vẫn không dụ nổi cô ta lên giường. Có vẻ như cô nàng muốn tâm sự nhiều hơn, về ông chồng giàu nhưng già và yếu sinh lý, về công việc của cô ở một công ty nước ngoài hái ra tiền nhưng lại thiếu bè bạn, sự tin tưởng, chân thành giữa người với người. Cô ta có cách nói chuyện lôi cuốn, thông minh. Có đôi lúc tôi nghĩ cô ta muốn lao vào tôi và cắn xé đến nơi rồi, nhưng cái ngưỡng tôi cho rằng khao khát đang lên cao nhất thì lại chính là lúc cô ta hất cẳng đá tôi ra xa hơn. Tôi chưa bao giờ bị đàn bà vờn như thế, nên bản năng chinh phục càng bị khiêu khích đến tột đỉnh. Rồi sẽ có ngày tôi dẫn được cô lên giường…
Ngày ấy đến nhanh hơn tôi mong đợi. Trong lúc tôi còn đang phấn khích nằm trên giường, không mảnh vải che thân, suy nghĩ sẽ mua gì làm “quà” cho lần đầu tiên êm ái giữa tôi và cô ta thì cô ta đã chỉnh trang bước ra từ phòng tắm. Cô ta ném về phía giường tôi tờ 500k, nói rất nhanh nhưng tiếng nào ra tiếng ấy: “Bé cưng bắt taxi về nhé, em phải đi họp gấp rồi”. Mẹ kiếp, tôi quên mất là lúc đến đây tôi đi bằng xe của cô ta, cô ta đến đón tôi. Còn chưa hết ngỡ ngàng, tôi xỏ quần áo chạy xồng xộc theo cô ta dọc hành lang, xuống cầu thang, bóng cô ta mất hút sau cửa kính còn thằng nhân viên lễ tân nhãi ranh thì nhìn tôi khinh bỉ: “Chị ấy trả tiền phòng rồi”. Một cảm giác bị xúc phạm ghê gớm trào lên trong tôi.
Đến tối về tôi tìm mọi cách gọi điện, nhắn tin, để bảo với cô ta là thôi cái trò đó đi, tôi là đàn ông, tôi không cần phụ nữ trả tiền cho tôi mỗi lúc lên giường. Đáp lại cơn thịnh nộ của tôi, chỉ thấy cô ta nhắn tin ỡm ờ: “Bé cưng nghệ thuật không khác gì giai bao chuyên nghiệp. Em sẽ còn gặp cưng nữa đấy!”.
Read more…